Burnley, đội bóng của tinh thần Brexit và Britishness

Kinh Thi
  07:41 ngày 26-12-2017
Chỉ cách 40km về phía Bắc của Manchester, nhưng Burnley khác hoàn toàn so với M.U - đối thủ của họ ở vòng đấu đêm nay tại Premier League. Không những vậy, Burnley như đang ở vào một thời kỳ khác, một thế giới bóng đá khác hẳn với toàn bộ Premier League.
Burnley, đội bóng của tinh thần Brexit và Britishness

Luôn nỗ lực đến tận cùng

Như một định mệnh, mẫu tự đầu tiên trong tên đội bóng Burnley không chỉ gợi lên khái niệm Brexit, mà cả cái sự “chuẩn Anh” (Britishness) nữa. Họ đã gắn bó với HLV người Anh là Sean Dyche từ năm 2012. Và nói chung, Burnley chỉ dùng HLV người Anh hoặc Scotland trong toàn bộ lịch sử CLB. Mà đấy đã là một lịch sử khá hào hùng, rất lâu đời. Burnley chính là một trong các thành viên sáng lập giải VĐQG Anh, ở mùa bóng 1888/89. Khi đoạt chức VĐQG lần thứ 2 vào năm 1960, Burnley xếp hơn phân nửa Top 6 hiện nay (các đội Chelsea, Tottenham, Manchester City) về số lần đăng quang tại quê hương bóng đá.

Bây giờ, khi Ngoại hạng Anh đã là màn giải trí của cả thế giới, và khi ranh giới giữa các quốc gia đã quá nhạt nhòa trong thế giới bóng đá, thiên hạ lấy làm ngạc nhiên khi nhìn vào tinh thần bảo thủ và sự “thuần Anh” của Burnley. Đại khái, đấy là CLB luôn quay lưng với toàn cầu hóa. Nhưng nếu vì thế mà lại cho rằng Burnley “lập dị” thì quá sai lầm. Burnley đã là đội bóng gắn liền với tinh thần bóng đá Anh từ thuở xa xưa, khi thế giới còn chưa được toàn cầu hóa.


Ngày xưa, các trận đấu loại trực tiếp ở FA Cup - giải bóng đá lâu đời nhất thế giới - hễ hòa thì phải tái đấu. Burnley từng phải quyết đấu với Chelsea suốt 5 trận liền mới phân cao thấp ở vòng 4 FA Cup mùa bóng 1955/56. Đấy là một trong những trận đấu dài nhất trong lịch sử. Rất Burnley, rất Anh, và đấy chỉ là một ví dụ.

Bóng đá Anh không nổi bật về kỹ năng điều khiển bóng hoặc chiến thuật. Giá trị lớn nhất của bóng Anh, qua mọi thời kỳ, luôn là tinh thần nỗ lực đến tận cùng. Đã chơi bóng là phải cống hiến, cố gắng hết sức, thay vì “toan tính chiến lược” như những nơi khác. Vậy, hãy xem lại cả 2 lần VĐQG của Burnley để hiểu thêm về “giá trị Anh” của đội bóng này. Ở mùa bóng 1920/21, Burnley thua tuyệt đối trong 3 vòng đấu đầu tiên. Vậy mà cuối cùng, họ lại vô địch (mãi đến mùa bóng 2003/04, Arsenal mới phá được kỷ lục không thua trong 30 trận liên tiếp của Burnley ở mùa bóng ấy). Còn khi vô địch mùa bóng 1959/60, Burnley chẳng bao giờ đứng ở vị trí số 1, cho đến tận lúc họ thắng Manchester City 2-1 trong trận đấu cuối cùng!

Burnley không cần phẩm chất Latin

Burnley chính là như vậy. Và hãy quay nhanh thời gian đến kỷ nguyên hiện đại. Năm ngoái, khi Anh trưng cầu dân ý với kết quả rút ra khỏi khối EU, thì riêng khu vực Burnley có kết quả lên đến 70%. Đấy chính là một trong những “trung tâm Brexit”. Trong bóng đá, Burnley chưa bao giờ ký hợp đồng với một cầu thủ châu Á hoặc Bắc Phi. Cầu thủ châu Mỹ Latin duy nhất của họ xưa nay chỉ được đá chính đúng 1 lần, và đấy đã là câu chuyện cách đây 10 năm. Mùa này, 100% số phút thi đấu của Burnley ở Ngoại hạng Anh đều thuộc về các cầu thủ da trắng.


Nếu như ở Tây Ban Nha, Athletic Bilbao có chủ trương rõ rệt là chỉ sử dụng cầu thủ xứ Basque (nhưng trên thực tế cũng không giữ được 100% truyền thống ấy) thì ở Anh, câu chuyện về Burnley mang màu sắc thú vị nhiều hơn. Không ai thật sự lý giải được vì sao lại có một Burnley như vậy. Đấy chỉ là sự trùng hợp tình cờ, hay đấy chính là quan điểm, chủ trương? Rất mơ hồ. Hồi đầu mùa, ảnh chụp toàn đội của Burnley thật ra cũng có một cầu thủ da màu, tên là Daniel Agyei. Nhưng cầu thủ 20 tuổi này hiện đang khoác áo Walsall, theo hình thức cho mượn. Tất nhiên, chẳng hề có manh mối nào để bảo Burnley cho Walsall mượn Agyei vì anh ta không phải cầu thủ da trắng. Cũng vậy, “nét Anh” không phải là một lẽ sống, đến nỗi phải hỏi vì sao Burnley hiện vẫn đang có cầu thủ Steven Defour, người Bỉ.

Chúng ta đang ở thế kỷ 21. Nhưng từ lối chơi “chạy và sút” trên sân cho đến sinh hoạt ở sân tập hoặc phòng thay đồ, HLV Dyche vẫn “cai quản” các cầu thủ Burnley theo kiểu thập niên 1980. Không có quần giữ ấm. Không nón. Không găng tay. Không có headphone khi cầu thủ di chuyển đến sân đối phương. Những người trong cuộc, vốn có hiểu biết rõ ràng về các đặc trưng của bóng đá Anh, sẽ không ngần ngại nói ngay: “rất Anh”.

Thắng chỉ 1 bàn
Nghèo và khắc khổ như Burnley thì đâu bao giờ hướng đến những trận thắng “hoành tráng”. Trong 9 trận thắng ở Premier League mùa này, chỉ có đúng 1 lần Burnley thắng với cách biệt nhiều hơn 1 bàn (2-0 trước Swansea). Nhưng bấy nhiêu cũng đủ để thầy trò Sean Dyche bay bổng ở vị trí số 7, ngay thời điểm giữa giải ở Premier League. Thắng bằng tinh thần và sự quả cảm hơn là độ hào nhoáng của ngôi sao - đấy cũng là ưu điểm của bóng đá Anh xưa nay.
Nguồn: Bongdaplus.vn
Bình luận

Bình luận không dấu, chửi thề, vi phạm thuần phong mỹ tục Việt Nam,…sẽ
không được đăng
.
- Ký tự còn lại: 500

| La Liga Tây Ban Nha
Real Madrid 1-0Espanyol
Getafe0-2Atletico Madrid
Eibar1-0Leganes
Celta Vigo3-3Valladolid
| Serie A Ý
Sampdoria0-1Inter Milan
Fiorentina3-0Spal
| Bundesliga Đức
Schalke 040-2Bayern Munich
Wolfsburg1-3Freiburg
| Ngoại hạng Anh Premier League
Brighton1-2Tottenham
Burnley4-0Bournemouth
Man United1-1Wolvers
Liverpool3-0Southampton
Leicester City3-1Huddersfield
Crystal Palace0-0Newcastle
Cardiff City0-5Man City
X
Burnley, đội bóng của tinh thần Brexit và Britishness
    X