
Một thể thức cồng kềnh
Jordan, Uzbekistan và Cape Verde đều sẽ góp mặt. Qatar từng dự World Cup với tư cách chủ nhà, nhưng lần này họ lần đầu tiên giành vé bằng thực lực. Trong vài tháng tới Kosovo, New Caledonia, Curacao, Suriname, Gabon và một số đội bóng tiềm năng khác cũng có thể gia nhập nhóm những tân binh.
Vâng, World Cup 2026 chắc chắn sẽ khác biệt rất nhiều so với 22 kỳ trước đó.
Và điều đó mang cả mặt tích cực lẫn tiêu cực.
Điều đầu tiên phải nói đến là thể thức.
Từ 1998 đến 2022, mỗi kỳ World Cup đều có 32 đội. Một con số rất gọn gàng, rõ ràng và hợp lý.
Lần này, sẽ có 48 đội tham dự, và nó sẽ chẳng mang lại sự gọn gàng hay logic nào cả.

Vòng bảng vào tháng Sáu tới sẽ có 72 trận, diễn ra ở 12 bảng trong 16 ngày, nhưng chỉ… 16 đội bị loại. Ngoài 2 đội đứng đầu mỗi bảng, 8 đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất cũng sẽ đi tiếp. Ở các kỳ trước, chỉ cần 3 điểm là đủ để đứng thứ ba trong bảng 4 đội, nên năm nay có thể xảy ra tình huống khá lố bịch: một đội không thắng trận nào trong ba trận mà vẫn vào vòng knock-out.
Đây là một thể thức khá cồng kềnh và thiếu thỏa đáng: 32 đội vốn đã hoàn hảo từ góc độ cạnh tranh công bằng lẫn tính mạch lạc, còn 48 đội có thể tạo ra một mớ hỗn độn đến mức ý tưởng tiếp theo của chủ tịch FIFA Gianni Infantino, nâng lên 64 đội ở World Cup 2030, lại trở nên… hợp lý hơn.
Cách nhìn “nửa ly đầy”
Nhưng ưu điểm của 48 đội là mở rộng cánh cửa cho nhiều quốc gia vốn ít thành công trong lịch sử bóng đá.
World Cup được coi là giải đấu toàn cầu, vậy càng nhiều khu vực góp mặt thì càng tốt, đúng không? Sự xuất hiện của các tân binh với những câu chuyện mới mẻ, ý nghĩa mới đối với người hâm mộ của họ, hẳn thú vị hơn là việc lặp lại những quốc gia quen thuộc với các câu chuyện cũ.
Đó là cách nhìn “nửa ly đầy”.
Còn “nửa ly vơi” thì cho rằng điều này chỉ mang đến những đội kém chất lượng hơn, dẫn đến nhiều trận chênh lệch, một chiều và nhàm chán hơn, giảm sức cạnh tranh.

Lập luận này không hoàn toàn sai, bởi các tân binh nhìn chung không có nhiều truyền thống bóng đá.
Cape Verde là quốc gia chỉ hơn 500.000 dân, hiện là đội có dân số nhỏ thứ hai từng dự World Cup (sau Iceland), dù họ sẽ xuống thứ ba nếu Curacao giành vé. Họ chỉ bắt đầu tham dự vòng loại CAN khoảng một thập kỷ trở lại đây và mãi đến năm 2002 mới lần đầu dự vòng loại World Cup. Jordan thì chỉ tham dự Asian Cup lần đầu vào năm 2004.
Trong nhóm các tân binh đã chắc vé, Jordan đang xếp 66 thế giới, Uzbekistan 55, Qatar 52 và Cape Verde 71. Trong các đội có thể góp mặt, Suriname xếp 126 và New Caledonia tận… 150.
Kỷ lục đội xếp hạng thấp nhất từng dự World Cup là Triều Tiên, đứng hạng 105 khi giành vé năm 2010. Họ thua cả ba trận vòng bảng với tổng tỉ số 1-12, bao gồm thất bại 0-7 trước Bồ Đào Nha, và điều đáng chú ý nhất là họ từng cố đăng ký một cầu thủ vào sân như… thủ môn để lách luật đăng ký đội hình.
Những điều đó không hẳn tạo ra nhiều lạc quan cho năm 2026.
Vẫn có những bất ngờ thú vị
Nhưng việc các đội này có thứ hạng thấp không có nghĩa là chúng ta sẽ chứng kiến hàng loạt trận đấu “dạo chơi”.
Hãy nhớ lại World Cup nữ 2023.
Giải đấu đó cũng mở rộng, từ 24 lên 32 đội, nghĩa là có 8 tân binh. Đúng là có vài trận chênh lệch (như Việt Nam thua cả 3 trận và không ghi bàn), nhưng Bồ Đào Nha suýt loại đương kim vô địch Mỹ ở vòng bảng, còn Morocco thậm chí vào vòng knock-out, vượt mặt tuyển Đức, đội từng hai lần vô địch, một lần á quân và hai lần vào bán kết trong 8 kỳ World Cup trước đó.
Một giải đấu khác cũng mở rộng quy mô trong những năm gần đây là UEFA Champions League. Mùa trước, Aston Villa, đội lần đầu góp mặt trong kỷ nguyên Champions League, đã kết thúc ở top 8 của vòng bảng kiểu mới, nơi Brest thậm chí còn làm tốt hơn cả Juventus và Man City. Họ không phải những “chú lùn” đúng nghĩa như các đội tại World Cup, nhưng đó vẫn là những kết quả gây bất ngờ.

Còn tại EURO, giải đấu đã tăng từ 16 lên 24 đội kể từ năm 2016? 4 đội lần đầu dự giải khi đó là Albania, Bắc Ireland, Iceland và Wales. Albania bị loại sau vòng bảng nhưng từng đánh bại Romania và chỉ bị Pháp ghi 2 bàn trong những phút cuối sau khi giữ tỷ số 0-0 đến phút 89.
Bắc Ireland giành quyền vào vòng knock-out và chỉ thua Đức 0-1 trong trận cuối vòng bảng. Iceland suýt loại Bồ Đào Nha, đội sau đó vô địch, ở vòng bảng, rồi tạo nên cơn địa chấn khi đánh bại Anh ở vòng 1/8. Và đáng nhớ nhất, Wales lọt tới bán kết.
Cũng hãy nghĩ đến tác động của các đội lần đầu góp mặt ở những kỳ World Cup trước. Trong trận đấu đầu tiên tại World Cup trong lịch sử của mình, Senegal đã đánh bại đương kim vô địch Pháp năm 2002. Năm 1994, Nigeria đứng đầu bảng có Argentina, á quân 1990, và chỉ thua Ý (sau này vào chung kết) ở hiệp phụ vòng 1/8. Cộng hòa Ireland tại World Cup 1990, lọt vào tứ kết, đến nay vẫn được nhắc đến đầy tự hào.
Chờ đợi những câu chuyện đẹp
World Cup luôn có những đội yếu, đến giải trong tình trạng thiếu chuẩn bị hoặc hỗn loạn. Nhưng không phải lúc nào họ cũng là các quốc gia nhỏ bé. Hãy nhìn Ai Cập, đội 7 lần vô địch châu Phi nhưng lại có thành tích World Cup thảm hại, thua cả 3 trận ở kỳ gần nhất năm 2018.
Và các ông lớn truyền thống cũng không phải lúc nào thể hiện đúng vị thế.
Năm 2022, Mexico, Đức, Bỉ và Uruguay – tổng cộng 6 chức vô địch World Cup – đều bị loại ngay vòng bảng, dù họ vốn luôn được kỳ vọng ít nhất vào tứ kết.
Một điều quan trọng khác là hãy nhìn những đội đã giành vé như chính hiện tại của họ: những tập thể đang chơi tốt, chứ không phải dựa vào định kiến về vị trí của họ trong “hệ thống phân cấp” bóng đá truyền thống.

Hai năm trước, Jordan vào tới chung kết Asian Cup, giải đấu tương đương EURO, Copa America hay AFCON, và chỉ thua Qatar. Uzbekistan đang sở hữu loạt cầu thủ trẻ đầy triển vọng. Cape Verde thì có tinh thần tập thể rất cao cùng nguồn nhân lực bóng đá đang phát triển, giúp họ đánh bại nhiều đối thủ lớn trong vài năm qua.
Bóng đá quốc tế từng là đỉnh cao của môn thể thao vua, nhưng điều đó không còn đúng nữa vì bóng đá cấp CLB, đặc biệt là Champions League và các đội mạnh châu Âu, đã quá vượt trội.
Điều này có thể khiến một số người tiếc nuối, nhưng cũng có thể được xem như cơ hội để tạo ra nhiều câu chuyện đẹp, thay vì chỉ chăm chăm tìm đội bóng mạnh nhất thế giới. Hơn nữa, các vòng sau của World Cup hiếm khi có những trận hay thực sự; vậy nên khi có thêm vài đội nhỏ ở giai đoạn đầu, khả năng xuất hiện bất ngờ sẽ nhiều hơn.
Dĩ nhiên, một số tân binh có thể bị “ngợp” và sẽ có vài trận thua đậm. Nhưng nếu việc thêm vài đội nhỏ khiến chất lượng tổng thể giảm đôi chút, thì điều đó cũng đi kèm khả năng tạo ra những câu chuyện tuyệt vời để bù lại.
Hãy tưởng tượng Cape Verde gặp lại “mẫu quốc” Bồ Đào Nha, nơi họ giành độc lập năm 1975, và đánh bại họ. Hoặc Jordan mang đến niềm vui thật sự cho người dân sau vài năm đầy thử thách. Việc Kosovo, đội chỉ đá trận quốc tế chính thức đầu tiên năm 2016 và đang xếp hạng 84 FIFA, góp mặt thôi cũng đã là kỳ tích.
World Cup vốn dĩ nên là nơi của những câu chuyện đẹp, và đó chính là điều các đội tân binh có thể mang lại. Vì vậy, nếu ai nghĩ họ chỉ là “bia tập bắn”, hãy thử nhìn theo hướng khác: nghĩ xem họ có thể đóng góp gì cho giải đấu, thay vì chỉ tập trung vào những gì họ có thể làm giảm đi.











