Haaland, Odegaard và cơ hội đổi đời ĐT Na Uy 

13:32 ngày 25/03/2025
Đã lâu lắm rồi ĐT Na Uy mới sở hữu những tài năng sáng giá bậc nhất như Erling Haaland và Martin Odegaard. Nhưng tất cả điều đó đều không có ý nghĩa gì nếu họ tiếp tục vắng mặt ở những sân chơi lớn.

Ngồi tại Allianz Arena vào đêm khai mạc EURO mùa hè năm ngoái, Lise Klaveness không thể hoàn toàn xua tan cảm giác tiếc nuối. Khi pháo hoa nổ lách tách trên bầu trời đêm Munich, và Đức nghiền nát Scotland, Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Na Uy cảm thấy, theo lời bà, "chán nản".

Nguồn gốc nỗi buồn của Klaveness không chỉ đơn giản là Na Uy không đủ điều kiện tham dự giải đấu. Giống như phần còn lại của đất nước, bà đã quen với điều đó. Đội tuyển nữ Na Uy, hai lần vô địch châu Âu và một lần vô địch thế giới, là một cường quốc thực sự. Ngược lại, đội tuyển nam thậm chí còn không đủ điều kiện tham dự một giải đấu lớn nào kể từ đầu thế kỷ.

Tuy nhiên, điều khiến sự vắng mặt này đặc biệt đau đớn là cảm giác của bà rằng Na Uy sẽ không chỉ đến Đức để cho đủ số lượng. "Đó là cảm giác bạn có một đội bóng đủ giỏi để ở đó, sống giấc mơ của họ", Klaveness nói với BBC. "Đã có những thời điểm mà cơ hội dự giải đấu lớn đã đến nhưng chúng tôi biết chúng tôi không chơi thứ bóng đá thực sự. Bây giờ thì khác".

Không khó để lý giải cảm giác như vậy. Erling Haaland, tiền đạo của Man City, có thể là cầu thủ Na Uy xuất sắc nhất mọi thời đại; anh gần như chắc chắn là cầu thủ nổi tiếng nhất mà đất nước Bắc Âu này từng sản sinh ra, một siêu sao toàn cầu thực sự. Martin Odegaard, đội trưởng của cả Arsenal và ĐT Na Uy, xếp thứ hai.

Haaland và Odegaard là những ngôi sao sáng của Na Uy

Tuy nhiên, điều đáng chú ý nhất là chất lượng của dàn cầu thủ hỗ trợ: đồng đội của Haaland tại City là Oscar Bobb, tiền đạo Alexander Sorloth của Atletico Madrid, Julian Ryerson của Dortmund, Andreas Schjelderup của Benfica, cũng như một loạt những cái tên khác, tất cả đều là những gương mặt quen thuộc từ các đội bóng nổi tiếng ở các giải đấu hàng đầu châu Âu.

Không ai ở Na Uy sử dụng cụm từ bị nguyền rủa "thế hệ vàng", Klaveness nói, trên nền tảng khiêm tốn rằng đất nước "vẫn chưa đủ điều kiện tham dự bất cứ điều gì". Nhưng họ không cần phải làm vậy.

"Có Martin và Erling, những nghệ sĩ này, trong đội khiến tôi rùng mình", Klaveness nói. "Điều đó có nghĩa là chúng tôi phải thay đổi, về mặt an ninh và hậu cần. Ví dụ, họ không thể ở sân bay. Mọi người sẽ đổ xô xung quanh họ. Chúng tôi luôn có những ĐTQG nổi tiếng, nhưng đây là một cấp độ khác. Chúng tôi mong đợi nhiều hơn. Mọi người mong đợi nhiều hơn".

Điều đó cũng có nghĩa là có một loại áp lực không thể tránh khỏi nhưng xa lạ đối với Stale Solbakken, HLV bị giao nhiệm vụ phải giành vé tới World Cup 2026.

Nhiệm vụ của họ là chấm dứt sự chờ đợi kéo dài của Na Uy. Nhiệm vụ của họ là thực hiện những hy vọng và ước mơ của một quốc gia. Nhưng nhiệm vụ của họ cũng là đảm bảo rằng hai trong số những ngôi sao sáng nhất của môn thể thao này hiện diện trên sân khấu vĩ đại nhất ở Bắc Mỹ vào mùa hè tới, rằng một giải đấu khác không bắt đầu mà không có họ.

"Có một cảm giác rằng bây giờ đã đến lượt chúng tôi", Klaveness nói. "Mùa xuân đang đến, sau một mùa đông dài".

Trước những năm 1990, Na Uy chỉ chơi 1 trận đấu tại World Cup hoặc EURO. Đó là vào năm 1938, tại Marseille. Họ thua Ý. Sau hiệp phụ. Không có vòng bảng, vì vậy họ bị loại ngay lập tức. Họ không trở lại World Cup cho đến năm 1994. Họ chỉ vượt qua vòng bảng một lần, vào năm 1998. 

Họ phải đợi đến năm 2000 để ra mắt tại EURO. Kinh nghiệm của Na Uy ở đó cũng ngắn ngủi - họ bị loại khỏi vòng bảng do kém về thành tích đối đầu - và với điều đó, tấm màn khép lại thời kỳ hoàng kim. Na Uy đã trở thành một khán giả bất đắc dĩ của các giải đấu lớn kể từ đó.

Đội hình Na Uy ở EURO 2000

Việc xác định thời kỳ hoàng kim đó xuất hiện như thế nào dễ dàng hơn việc giải thích những năm khan hiếm sau đó.

Na Uy, trong những năm 1990, không chỉ được hưởng lợi từ thành công trong nước và cúp châu Âu của Rosenborg, một đội bóng thường xuyên xuất hiện trong những phiên bản đầu tiên của Champions League, mà còn từ vị thế của đất nước như một thị trường tự nhiên cho các đội bóng Anh chỉ mới thử nghiệm ý tưởng về việc sử dụng cầu thủ nước ngoài.

Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là sự hiện diện của Egil Olsen, một HLV bị chế giễu là một con khủng long vào thời điểm đó nhưng nhìn lại, giống như một người tiên phong. Olsen, một người sớm áp dụng dữ liệu và phân tích, đặc biệt là về thể chất, đã nắm quyền chỉ đạo ĐTQG vào năm 1990.

Ông là một người không tuân thủ chiến thuật, triển khai các tiền đạo cao lớn, mạnh mẽ ở cánh. Ông chơi thứ bóng đá trực diện. Ông khuyến khích các nhà chức trách Na Uy sắp xếp càng nhiều trận giao hữu càng tốt để giành điểm trên hệ thống xếp hạng FIFA (Na Uy từng có thời điểm đứng thứ hai thế giới). Ông biến Ullevaal, sân vận động quốc gia ở Oslo, thành một pháo đài.

Hiện nay đã 82 tuổi, Olsen có thể tự ti nói về mình như một "ông già", nhưng ông vẫn hoạt động mạnh mẽ. Ông sẽ thực hiện các cuộc phỏng vấn với TV2, một đài truyền hình quốc gia, từ nhà của mình cả trước và sau trận đấu của Na Uy với Moldova. Ông thường xuyên liên lạc với Solbakken, một trong những cầu thủ cũ của ông. Họ nói chuyện, chủ yếu, về "cách tổ chức hàng phòng ngự".

Olsen nghiêng về sự ngoại giao khi được hỏi về lý do tại sao Na Uy sa sút trong những năm sau khi kết thúc nhiệm kỳ đầu tiên ông làm HLV. “Rất khó để đưa ra một câu trả lời chính xác", ông nói. Theo thời gian, nhiều người đã chấp nhận rằng có lẽ đất nước này đã quá vội vàng chuyển hướng khỏi lối chơi mà họ đã phát triển dưới thời Olsen và người kế nhiệm cả về mặt thời gian lẫn tư tưởng của ông, Nils Johan Semb.

“Chúng tôi đã hơi chán lối chơi bóng dài đó", Thomas Karlsen,  người đã viết rất nhiều về sự suy thoái của Na Uy trong thế kỷ 21, nói. “Nó đã lỗi thời. Có một ý tưởng rằng chúng tôi nên cố gắng giống Đan Mạch hơn một chút, chơi với sự tinh tế hơn một chút".

Vấn đề, vào thời điểm đó, là bối cảnh đã thay đổi. Như Klaveness đã nói, Na Uy đã “mất lợi thế cạnh tranh”. Đất nước này là một trong những quốc gia đầu tiên áp dụng dữ liệu đầu ra; chẳng bao lâu, tất cả các đối thủ của họ đều có lượng thông tin tương đương. Na Uy mất đi lợi thế về thể chất. “Ai cũng có thể chạy và nhảy nhiều", bà nói.

Đồng thời, nguồn cung cấp cầu thủ của họ ngừng sản xuất. “Đội Rosenborg vĩ đại đã phai nhạt", Karlsen nói. “Chúng tôi có một vài cầu thủ trong các đội lớn ở nước ngoài: John Arne Riise, Brede Hangeland, Morten Gamst Pedersen. Nhưng không có nhiều cầu thủ Na Uy ở cấp độ hàng đầu ở châu Âu".

Áp lực đè lên HLV Solbakken là rất lớn

Một phần, đó là do thị hiếu thay đổi của Premier League; vào giữa những năm 2000, các CLB Anh đã chuyển hướng mua sắm sang Pháp và Ý thay vì Scandinavia. Na Uy thấy mình với nguồn lực hạn chế, mất đi những lợi thế truyền thống, cố gắng chơi một phong cách lạc hậu. “Chúng tôi đã mất đi bản sắc của mình", Klaveness nói. “Về khía cạnh Viking".

Vào thời điểm này năm ngoái, khi Solbakken tập hợp các cầu thủ của mình lần đầu tiên kể từ khi họ bỏ lỡ một giải đấu lớn khác, ông nói với họ rằng có hai từ sẽ rất quan trọng trong việc chấm dứt sự chờ đợi của Na Uy tại World Cup.

Từ đầu tiên, “báo động”, đã được Hangeland, một thành viên trong ban huấn luyện của ông, nhắc đến. Đội hình Na Uy cần nhận ra khi họ đang ở “tình huống mà tất cả chuông báo động phải reo”, ông nói với NRK.

Từ thứ hai là lidelse: đau khổ. Solbakken nói, các đội Nam Mỹ có “sự sẵn lòng hy sinh và khả năng tận hưởng việc bị đẩy vào chân tường ở những thời điểm nhất định. Đó là điều sẽ luôn xảy ra với ĐTQG Na Uy mãi mãi. Chúng ta cũng có thể tận hưởng sự đau khổ trong những giai đoạn đó”.

Lần đầu tiên trong một thế hệ - ít nhất - Na Uy tự hào có một đội hình tràn đầy tài năng tấn công. Không có sự thiếu hụt về kỹ thuật, minh chứng cho sự đầu tư của đất nước vào huấn luyện và cơ sở vật chất, lợi ích không chỉ từ sự giàu có của Na Uy mà còn là một nền văn hóa thể thao đã biến một đất nước chỉ có 5 triệu dân thành một cường quốc trong mọi lĩnh vực từ điền kinh đến bóng chuyền bãi biển.

“Đây là lần đầu tiên chúng tôi có những cầu thủ thực sự giỏi nhất thế giới", Karlsen nói. “Những cầu thủ có thể chơi cho bất kỳ CLB nào ở châu Âu. Trên thế giới, có vẻ như việc Na Uy đủ điều kiện tham dự World Cup là điều dễ dàng".

Vấn đề, mọi người đều đồng ý, là nguồn lực của đất nước không đồng đều. Karlsen mô tả nó như một “cái đế mềm yếu”. Olsen nói một cách thẳng thắn: “Chúng tôi có hai trong số những cầu thủ giỏi nhất thế giới, nhưng chúng tôi không đủ mạnh về phòng ngự". Ngay cả Klaveness cũng thừa nhận rằng khi Na Uy sản sinh ra những nghệ sĩ, họ đã “mất đi những chiến binh”.

Trong hậu trường, đất nước đang làm những gì có thể để khắc phục sự mất cân bằng đó. Hangeland, với tư cách là một cầu thủ hiện thân cho những đức tính lịch sử của Na Uy, đã cảm nhận sâu sắc sự vắng mặt của những người kế nhiệm mình.

Việc giải quyết vấn đề rất phức tạp - một phần, ông cảm thấy rằng thực tế là rất nhiều cầu thủ Na Uy chủ yếu chơi trên sân cỏ nhân tạo là một trở ngại - nhưng ông đã khởi động một chương trình để cố gắng làm điều đó. Ông đã gọi nó là một dugnad quốc gia, một từ Na Uy mô tả một loại dọn dẹp mùa xuân cộng đồng: một công việc vặt, được thực hiện tập thể, điều mà không phải ai cũng thích nhưng bắt buộc phải làm.

Tuy nhiên, Solbakken không có nhiều thời gian. Sự yếu kém trong phòng ngự của Na Uy đã khiến đất nước mất một suất tới Đức vào mùa hè năm ngoái. Trong vòng loại EURO 2024, “Scotland có 4 cơ hội ở Glasgow và ghi 3 bàn", Solbakken nói với NRK. “Georgia có 2 cơ hội và ghi 1 bàn. Cyprus có 1, ghi 1 bàn. Scotland tạo ra 2 cơ hội tại Ullevaal và ghi cả 2 bàn". Ông nói, điều đó đã khiến các cầu thủ của ông phải chịu một dạng “chấn thương”.

“Thế hệ này đã cảm thấy sức nóng", Karlsen nói. “Họ biết đây là điều chúng tôi phải đạt được". Na Uy kỳ vọng họ sẽ ở Bắc Mỹ vào mùa hè tới; giờ đây, họ chắc chắn rằng mùa đông dài sắp kết thúc. Thế giới, có lẽ cũng có chung quan điểm đó; thật kỳ lạ khi nghĩ đến World Cup diễn ra mà không có Haaland và Odegaard.

Nhưng quan trọng hơn, bản thân các cầu thủ biết rằng họ nên ở đó, thực sự, rằng lần đầu tiên sau một thời gian dài, Na Uy thuộc về sân khấu đó. “Sẽ thật đáng tiếc nếu Haaland, một cầu thủ có sức mạnh phi thường như vậy, không có mặt ở đó", ông nói. “Sẽ thật buồn nếu anh ấy phải trải qua một mùa hè khác ngồi trên bãi biển".
 

Hà Trang • 13:32 ngày 25/03/2025

Bài viết hay? Ấn để tương tác

Bình luận
Trận 1 - Bảng A 12/06
Mexico
2:00
Nam Phi
Sân Azteca (Mexico City)
Trận 2 - Bảng A 12/06
Hàn Quốc
9:00
CH Séc
Sân Estadio Guadalajara
Trận 3 - Bảng B 13/06
Canada
2:00
Bosnia & Herz.
Sân BMO Field, Toronto
Trận 4 - Bảng D 13/06
Mỹ
8:00
Paraguay
Sân SoFi Stadium, Los Angeles
Trận 5 - Bảng B 14/06
Qatar
2:00
Thuỵ Sĩ
Sân Levi's Stadium, Santa Clara
Trận 6 - Bảng C 14/06
Brazil
5:00
Maroc
Sân MetLife Stadium, New Jersey
0Mexico
0
0
0
0
0
0Hàn Quốc
0
0
0
0
0
0Nam Phi
0
0
0
+0
0
0CH Séc
0
0
0
0
0
0Canada
0
0
0
0
0
0Bosnia & Herz.
0
0
0
0
0
0Qatar
0
0
0
0
0
0Thụy Sĩ
0
0
0
0
0
0Brazil
0
0
0
0
0
1Haiti
0
0
0
0
0
0Morocco
0
0
0
0
0
0Scotland
0
0
0
0
0