
Giấc mơ châu Á của Perugia
Năm 2000, Trung Quốc bắt đầu cho phép những cầu thủ hàng đầu ra nước ngoài thi đấu. Ở bóng rổ, Wang Zhizhi mở đường sang NBA trước cả Yao Ming. Ở bóng đá, Serie A, giải đấu số một cuối thập niên 1990, trở thành điểm đến hấp dẫn. Và đội bóng sẵn sàng thử vận may nhất là Perugia của Gaucci.
Sau thành công thương mại vang dội với Nakata mùa 1998/99 - vừa tạo tiếng vang chuyên môn vừa mang lại lợi ích tài chính từ thị trường Nhật Bản - Gaucci quyết tâm khai phá tiếp thị trường phương Đông. Mùa hè 2000, ông chiêu mộ hai cầu thủ châu Á gồm Ahn Jung-hwan từ Hàn Quốc và Mingyu từ Trung Quốc. Nếu Ahn sau này còn gây tranh cãi vì bàn thắng loại Italia tại World Cup 2002, thì câu chuyện của Mingyu lại rẽ sang hướng khác với sự bi hài và đầy nghi vấn.
Mingyu đến Perugia từ giải VĐQG Trung Quốc theo dạng cho mượn kèm điều khoản mua đứt. Anh chọn áo số 9, con số biểu tượng của những chân sút chủ lực, và xuất hiện trước truyền thông với sự tự tin đáng kinh ngạc. Mingyu tuyên bố muốn "làm tốt hơn Nakata", ca ngợi văn hóa Ý, yêu opera, ngưỡng mộ Del Piero "Pinturicchio" và thậm chí muốn được gọi là "Michelangelo". Anh còn nói hy vọng có thể đánh bại Alessandro Nesta, khi ấy là một trong những trung vệ hay nhất thế giới.
Chủ tịch Gaucci cũng không kém phần hào hứng. Ông cho rằng cái tên của Mingyu có nghĩa là "con ngựa", mà ông lại rất mê ngựa, xem đó như điềm lành. Con trai ông, Alessandro Gaucci, lý luận: "Trung Quốc có một tỷ dân, chẳng lẽ không có ai biết đá bóng?". Những phát biểu ấy phản ánh rõ cách Perugia nhìn nhận thị trường chuyển nhượng phương Đông, đó là nhiều tiềm năng thương mại, ít dữ liệu chuyên môn.

Thực tế phũ phàng và bí ẩn "mua nhầm"
Nhưng khi Mingyu bắt đầu tập luyện dưới thời HLV Serse Cosmi, mọi ảo tưởng nhanh chóng tan biến. Trên giấy tờ Mingyu 28 tuổi, song ngoại hình và phong thái khiến đồng đội trêu đùa gọi anh là "ông già". Quan trọng hơn, Mingyu không theo kịp cường độ tập luyện. Anh di chuyển chậm chạp, thể lực yếu và kỹ năng không nổi bật, từ đó dần bị đẩy khỏi kế hoạch thi đấu.
Khó khăn không chỉ nằm ở chuyện chuyên môn. Rào cản ngôn ngữ khiến Mingyu gần như không thể hòa nhập. Sau buổi tập, anh lặng lẽ về nhà với vợ, ít giao tiếp cùng đồng đội. Gia đình của Mingyu, đặc biệt là bà xã, cũng sớm cảm thấy lạc lõng ở Perugia. Trong khi đó, đội bóng lại có một mùa giải khá ổn, cán đích ở giữa BXH và giới thiệu nhiều gương mặt nổi bật như Marco Materazzi hay Fabio Liverani. Chỉ có Mingyu là biến mất khỏi bức tranh chung.
Thực tế, tiền vệ tấn công người Trung Quốc chỉ ra sân hai lần: một trận giao hữu hè với Grosseto và vài phút tại Coppa Italia trước Salernitana. Anh chưa từng đá một phút nào ở Serie A. Đến tháng 2/2001, sau nhiều tháng ngồi ngoài, Mingyu trở về Trung Quốc.
Tuy nhiên, trước khi rời Italia, Mingyu vẫn để lại một khoảnh khắc đáng nhớ là bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới Lazio trong trận giao hữu tại Olimpico giữa đội tuyển Trung Quốc và Lazio, thuộc khuôn khổ sự kiện Năm Thánh. Dù trận đấu kết thúc với tỷ số 6-3 cho Lazio, cú vô-lê ngoài vòng cấm của Mingyu được xem là pha lập công đẹp nhất buổi tối, minh chứng rằng anh không hoàn toàn thiếu kỹ thuật.

Câu chuyện tưởng như chỉ dừng ở một thương vụ thất bại, nhưng về sau, HLV Cosmi tiết lộ điều gây sốc: Perugia có thể đã… mua nhầm người. Theo ông, mục tiêu ban đầu là một cầu thủ khác, đó là Li Tie, khi ấy khoác áo số 4 và sau này sang Premier League. Song trong một trận đấu tại Trung Quốc, Li Tie không ra sân và chiếc áo số 4 được trao cho Mingyu. Do rào cản ngôn ngữ và thiếu hiểu biết về chữ Hán, đại diện của Perugia đã nhầm lẫn và ký hợp đồng với cầu thủ mặc áo số 4 hôm đó.
Một giả thuyết khác cho rằng phía Trung Quốc "tinh quái" hơn, cố tình đẩy Mingyu đi thay vì ngôi sao họ muốn giữ lại. Dù thế nào, câu chuyện phản ánh thực trạng trinh sát của bóng đá Italia đầu những năm 2000: thiếu hệ thống, dựa nhiều vào cảm tính và các mối quan hệ cá nhân.
Dù thất bại tại Italia, Mingyu không phải cầu thủ vô danh ở quê nhà. Anh có 85 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, ghi 12 bàn và thậm chí làm đội trưởng tuyển Trung Quốc tại World Cup 2002. Anh còn thực hiện cú sút đầu tiên trong lịch sử World Cup của Trung Quốc - một "kỷ lục" mang tính biểu tượng. Sau khi giải nghệ, Mingyu tiếp tục làm quản lý bóng đá và giành danh hiệu ở hạng dưới.
Nhìn lại, hành trình của Mingyu tại Perugia chỉ kéo dài vài tháng nhưng trở thành một trong những giai thoại kỳ lạ nhất Serie A. Nó phản ánh thời kỳ mà tham vọng thương mại có thể lấn át đánh giá chuyên môn, và khi giấc mơ mở cửa châu Á chưa đi kèm nền tảng phân tích dữ liệu như ngày nay.
Một cầu thủ đến với những tuyên bố đầy tự tin, rời đi trong lặng lẽ, để lại một bàn thắng đẹp và một câu hỏi không bao giờ có lời giải hoàn toàn: liệu Perugia đã thực sự mua nhầm người?

























