
Xabi Alonso và tinh thần Mourinho
Bước vào trận chung kết trong thế bị đánh giá thấp hơn, Alonso đã chọn con đường quen mà lạ: kéo Real Madrid về với “Mourinhismo”. Giống như Mourinho từng gây sốc năm 2011 khi kéo Pepe lên đá tiền vệ trụ, HLV người Tây Ban Nha tung ra một kế hoạch không ai chờ đợi: phòng ngự 5 người, Tchouameni đá trung vệ, Gonzalo theo sát Pedri, còn Vinicius được đẩy lên chơi như một số 9 ảo.
Đây không phải kế hoạch để áp đặt thế trận, mà để phá vỡ ý đồ của người đồng nghiệp Hansi Flick. Real không hay hơn, nhưng họ cạnh tranh. Quyết liệt hơn trong tranh chấp, kỷ luật hơn khi không bóng, và đủ lì lợm để đứng vững trước Barca. Không có “rock & roll” như lời hứa ban đầu, nhưng khoảng cách giữa hai gã khổng lồ Tây Ban Nha đã không còn quá chênh lệch. Xabi chưa có danh hiệu Siêu cúp, nhưng ông chứng minh mình vẫn “sống”.
Raphinha và cơn ác mộng mang tên… năng lượng
Raphinha là mẫu cầu thủ không biết giảm ga. Gặp đội hạng dưới hay Real Madrid, anh đều chơi với cùng một nhịp tim. Pressing, tranh chấp, phản ứng, rê bóng, dứt điểm. Raphinha có mặt ở khắp mặt sân với nguồn năng lượng không cạn.
Anh bỏ lỡ cơ hội đầu tiên, nhưng lần thứ hai thì ghi bàn, và lần thứ ba, với sự trợ giúp của trung vệ Raul Asencio cũng thành công. Hai bàn thắng mang về chiếc cúp cho Barca và thêm một lần nữa khẳng định nghịch lý: Raphinha luôn bị đánh giá thấp trong các BXH ngôi sao, nhưng lại quyết định những trận đấu lớn.

“Bàn thắng kiểu Raul” của Gonzalo
Tiền đạo trẻ Gonzalo Garcia hóa thân thành huyền thoại Raul González ở phút 45+6. Một pha xử lý của bản năng tiền đạo: ngã xuống, không ăn vạ, bật dậy và dứt điểm từ tư thế khó tin. Một cú sút xấu về hình thức nhưng lại hoàn hảo về tinh thần.
Đó là bàn gỡ 2-2, bàn thắng của niềm tin, của mẫu trung phong cổ điển: luôn đá tiếp khi người khác đã nằm sân đòi penalty. Tiếc rằng khoảnh khắc Raul ấy là chưa đủ để Real có thể giành chức vô địch.
Cuối cùng Vinicius cũng lên tiếng
Khi Barca tưởng như sắp cuốn Real Madrid vào một trận thua đậm, Vinicius xuất hiện. Nhận bóng từ giữa sân, kéo Kounde về tận vòng cấm, nơi mọi cú xoạc đều có thể trở thành án tử cho hậu vệ. Một cú xâu kim, một động tác giả loại Paul Cubarsi và cuối cũng là một cú sút chéo góc đánh bại Joan Garcia.
Bàn thắng này đã chấm dứt chuỗi 15 trận tịt ngòi và là lời tuyên bố: Vinicius vẫn là ngôi sao lớn của Real Madrid.

Một bài học về kiểm soát bóng
Bất chấp kết quả, phần lớn thời gian trận chung kết là màn thị phạm về kiểm soát bóng của Barca trước Real Madrid. Đặc biệt trong hiệp một, đội bóng xứ Catalunya làm chủ hoàn toàn thế trận. Khi cần tăng tốc, họ đẩy nhịp; khi cần giảm nhiệt, họ giữ bóng chắc đến mức khiến đối thủ bất lực.
Pedri và Frenkie de Jong đóng vai trò trung tâm, điều tiết nhịp độ và phân phối bóng với độ chính xác cao. Các cầu thủ xung quanh giữ cự ly hợp lý, liên tục tạo ra những tam giác chuyền bóng khiến Real phải đuổi theo. Ở chiều ngược lại, nhiều cầu thủ áo trắng, trong đó có Bellingham hay Carreras, gần như “mất tích”, hiếm khi được chạm bóng trước giờ nghỉ. Barca không chỉ cầm bóng nhiều hơn, mà còn cầm bóng hiệu quả và có chủ đích.
Real Madrid và cơn ác mộng chấn thương
Xabi Alonso đang phải “làm xiếc” với đội hình mà ông đang nắm giữ trong tay. Antonio Rudiger nghỉ, Mbappe chỉ đủ thể lực dự bị. Chưa hết, Valverde chấn thương giữa hiệp hai, Huijsen rời sân trong tình trạng cứng người. Cuối trận, David Alaba, cái tên vốn không nằm trong kế hoạch phải vào sân. Một bi kịch thể lực đúng nghĩa dành cho đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha trước lịch thi đấu dày đặc trước mắt.
Hàng thủ Barca và nỗi lo quen thuộc
Hai lần dẫn trước trong thế trận áp đảo nhưng cũng hai lần để Real Madrid gỡ hòa là điểm trừ lớn của Barca. Đáng nói, Vinicius bước vào trận với chuỗi 16 trận tịt ngòi, nhưng mỗi lần đối đầu Koundé, cảm giác bàn thắng lại rất rõ ràng.
Việc để Real gỡ hòa quá nhanh sau bàn nâng tỷ số của Lewandowski là sai lầm khó bào chữa. Đây là vấn đề lặp đi lặp lại, thường bị che khuất bởi những chiến thắng liên tiếp. Barca tự đẩy mình vào thế khó, buộc phải chịu áp lực lớn ở cuối trận. Dù vậy, trong nghịch cảnh, họ vẫn phòng ngự quả cảm, bảo toàn chiến thắng. Barca lần đầu thắng Real ở ba trận chung kết liên tiếp và tạo ra cách biệt 4 điểm tại La Liga.


























