
Cánh cửa phòng thay đồ đóng sầm lại. Hơi thở gấp gáp, ánh mắt căng thẳng. Ở trung tâm là HLV Herve Renard với chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, thứ được xem như "bùa may mắn" của ông. Giờ nghỉ giữa hiệp ở trận ra quân tại World Cup 2022 gặp Argentina, HLV Renard gầm lên trước các cầu thủ ở đội tuyển Saudi Arabia.
Chiến lược gia 57 tuổi người Pháp trách học trò đã "đứng nhìn" khi Lionel Messi có bóng, yêu cầu họ phải pressing, phải săn đuổi. "Đây là World Cup! Hãy cho cả thế giới thấy các cậu là ai!". Hiệp một Argentina dẫn trước. Song hiệp hai trở thành lịch sử: Saleh Al-Shehri gỡ hòa, rồi Salem Al-Dawsari tung cú sút sấm sét. Saudi Arabia thắng 2-1. Messi đứng chết lặng. Cả thế giới sững sờ.
Đó không chỉ là một cú sốc. Đó là tuyên ngôn của "Thế hệ Xanh" - thế hệ không sợ người khổng lồ, tin vào bản thân, vào lá cờ và mảnh đất của mình. Dù sau đó thua Ba Lan và Mexico khiến Saudi Arabia dừng bước từ vòng bảng nhưng chiến thắng ấy vẫn là một trong những khoảnh khắc vĩ đại nhất lịch sử World Cup và bóng đá Ả Rập.
Để hiểu vì sao Saudi Arabia có thể quật ngã Argentina của Messi, cần nhìn lại hành trình dài hơn ba thập kỷ.

Những bài học quá khứ
Giấc mơ World Cup của Saudi Arabia thành hình năm 1994 tại Mỹ. Không ai kỳ vọng nhiều ở họ khi rơi vào bảng đấu với Hà Lan, Bỉ và Morocco. Nhưng ngay trận mở màn, Fuad Anwar ghi bàn vào lưới Hà Lan để gieo mầm niềm tin.
Chiến thắng trước Morocco mang về trận thắng World Cup đầu tiên cho Saudi Arabia. Và rồi đến khoảnh khắc bất tử: Saeed Al-Owairan nhận bóng từ giữa sân, lao đi như tia chớp, vượt qua hàng loạt hậu vệ Bỉ rồi ghi bàn. "Bàn thắng kiểu Maradona" ra đời không chỉ là một pha lập công, mà còn là sự thức tỉnh của cả một dân tộc.
Saudi Arabia vào vòng 1/8, và sau đó dừng bước trước Thụy Điển. Họ rời World Cup 1994 trong kiêu hãnh, để lại di sản đầu tiên cùng một lời nhắc rằng Saudi Arabia có thể cạnh tranh ở đỉnh cao.
Tới World Cup 1998, thế hệ mới của bóng đá Saudi Arabia mang theo hy vọng cũ, nhưng thực tế phũ phàng. Thua Đan Mạch, rồi thảm bại 0-4 trước Pháp khiến Saudi Arabia bị loại sớm. Chiến thắng danh dự trước Nam Phi không đủ cứu vãn tình hình. Sân chơi World Cup rõ ràng không khoan nhượng với sai lầm nhỏ nhất.
World Cup đầu tiên tại châu Á năm 2002 lẽ ra là sân khấu của niềm tự hào. Song trận thua 0-8 trước Đức trở thành vết sẹo sâu nhất lịch sử bóng đá Saudi Arabia. Trải qua 3 trận vòng bảng, họ không ghi nổi bàn nào. Chỉ có sự im lặng, nước mắt và sự sụp đổ tinh thần. Nhưng chính từ đáy vực ấy, Saudi Arabia học được một điều rằng danh tiếng không thắng nổi sự chuẩn bị.

Trở lại Đức năm 2006 với dàn cầu thủ trẻ tài năng, nhưng Saudi Arabia vẫn không vượt qua vòng bảng. Bàn thắng muộn của Sami Al-Jaber trước Tunisia chỉ là tia sáng ngắn ngủi. Sau World Cup 2006, họ biến mất khỏi sân chơi World Cup suốt 12 năm.
Thất bại đau nhất đến ở vòng play-off World Cup 2010 trước Bahrain, khi bàn thua ở phút 90+4 ngay tại Riyadh đã khiến giấc mơ World Cup tan vỡ vì luật bàn thắng sân khách. Saudi Arabia vắng mặt liên tiếp hai kỳ World Cup, rơi vào khủng hoảng bản sắc và niềm tin.
Kỳ World Cup 2018 ở Nga của Saudi Arabia khởi đầu bằng thất bại 0-5 trước chủ nhà. Dù vậy, Saudi Arabia không còn cúi đầu. Trận cuối gặp Ai Cập, thủ thành Essam El-Hadary cản phá penalty thành công để đi vào lịch sử, rồi đến lượt Al-Dawsari ghi bàn quyết định. Đó không chỉ là chiến thắng đơn thuần, mà là sự trở lại của tinh thần Saudi Arabia.
Tại World Cup 2022, chiến thắng trước Argentina là kết tinh của mọi bài học đau đớn trước đó. Từ Al-Owairan đến Al-Dawsari, từ Mỹ 1994 đến Qatar 2022, Saudi Arabia chứng minh họ không sống bằng quá khứ, thay vào đó, họ kế thừa nó.
Hướng đến tương lai
Giờ đây, Saudi Arabia bước tới World Cup 2026 với một vị thế mới. Giải VĐQG Saudi Pro League trở thành "phòng thí nghiệm tham vọng", quy tụ những ngôi sao và HLV hàng đầu thế giới. Hạ tầng tốt hơn, tư duy khác hơn cùng một thế hệ không còn sợ hãi.
HLV Herve Renard tin rằng vinh quang không phải ngẫu nhiên, mà được xây bằng ý chí. Ông muốn tái lập kỳ tích Bắc Mỹ 1994, lần này với nền móng vững chắc hơn.
Thế giới có thể quên nhiều bàn thắng, nhưng sẽ không quên Al-Owairan lao đi như Maradona, không quên cú sút của Al-Dawsari khiến Messi bất lực, không quên những giọt nước mắt và lá cờ xanh tung bay.
Bóng đá Saudi Arabia không chỉ là trò chơi. Đó là tấm gương phản chiếu một quốc gia với quá khứ đau thương, hiện tại đầy tham vọng và niềm tin về những điều tốt đẹp nhất vẫn còn ở phía trước.
























