
Mourinho trầm lặng hơn, nhưng không hề nguội lửa
Điều dễ nhận thấy nhất trong trận đấu với Fiorentina là Mourinho không còn di chuyển liên tục dọc đường biên như thời kỳ đỉnh cao. Phần lớn thời gian, chiến lược gia người Bồ Đào Nha đứng quan sát, theo dõi từng tình huống với vẻ mặt khá bình thản.
Ông dành nhiều thời gian để quan sát cách các cầu thủ vận hành hệ thống, ghi chép và đánh giá thay vì liên tục chỉ đạo bằng những cử chỉ đầy cảm xúc.
Nhưng sự bình thản ấy chỉ kéo dài cho đến khi trọng tài đưa ra quyết định mà ông cho là không hợp lý. Ngay lập tức, Mourinho bật dậy, lao ra sát đường biên để phản ứng.
Đó chỉ là một trận giao hữu đầu tháng 8, nhưng với Mourinho, mọi trận đấu đều đáng để chiến đấu. Ông vẫn giữ nguyên cá tính không chấp nhận những điều mình cho là bất công, bất kể đó là một trận chung kết Champions League hay chỉ là màn chạy đà trước mùa giải.
Chỉ một khoảnh khắc ấy cũng đủ nhắc tất cả rằng "The Special One" chưa từng biến mất.
Một Mourinho gần gũi hơn với cầu thủ

Nếu trước đây Mourinho nổi tiếng với hình ảnh quyết liệt, đôi khi lạnh lùng, thì lần trở lại này người ta thấy một phiên bản mềm mỏng hơn. Trong thời gian nghỉ uống nước giữa trận, ông chủ động tiến tới từng học trò để trao đổi. Trent Alexander-Arnold là một trong những người nhận được nhiều lời động viên nhất.
Hậu vệ người Anh vừa trải qua mùa hè không trọn vẹn khi lỡ hẹn với World Cup và đang cố gắng chứng minh giá trị trong màu áo Real Madrid. Mourinho liên tục khích lệ để giúp Trent tự tin hơn trong các pha xử lý.
Ở chiều ngược lại, Denzel Dumfries nhận được những góp ý trực tiếp từ ông. Không phải những lời trách móc gay gắt, Mourinho kiên nhẫn chỉ ra vị trí đứng, cách di chuyển và những quyết định cần sửa sau một vài tình huống chưa hợp lý. Đó là hình ảnh khác biệt của Mourinho hiện tại: vẫn đòi hỏi rất cao nhưng truyền đạt theo cách gần gũi hơn.
Có lẽ chính quãng thời gian nhiều biến động trong sự nghiệp đã khiến ông thay đổi cách tiếp cận với các cầu thủ. Sự nghiêm khắc vẫn còn đó, nhưng đi kèm là sự cảm thông và chia sẻ nhiều hơn.
Thông điệp ngầm tới Endrick

Một trong những điểm sáng lớn nhất của Real Madrid là màn trình diễn của Endrick. Tiền đạo người Brazil chỉ cần lần chạm bóng đầu tiên để ghi bàn, đồng thời hoạt động vô cùng năng nổ suốt thời gian có mặt trên sân. Anh liên tục pressing, tranh chấp và không bỏ bất kỳ pha bóng nào.
Theo nguồn tin, Endrick hiểu rằng mình đang bị xem là lựa chọn thứ ba cho vị trí trung phong sau sự xuất hiện của tân binh Espi. Chính vì vậy, anh bước vào trận đấu với quyết tâm chứng minh Mourinho rằng mình xứng đáng được trao cơ hội.
Mourinho không công khai hứa hẹn điều gì, nhưng việc để Endrick đá chính ngay trận giao hữu đầu tiên đã phần nào cho thấy ông vẫn sẵn sàng đánh giá cầu thủ dựa trên màn trình diễn thực tế. Đó luôn là một trong những điểm mạnh của Mourinho trong suốt sự nghiệp cầm quân.
Mourinho vẫn còn rất nhiều việc phải làm

Bên cạnh những tín hiệu tích cực, trận hòa Fiorentina cũng chỉ ra vấn đề lớn mà Mourinho cần giải quyết. Đầu tiên là việc Real Madrid vẫn mong manh trong phòng ngự.
2 bàn thua phản ánh sự thiếu chắc chắn của hàng thủ, đặc biệt khi đội bóng không có bất kỳ trung vệ đội một nào và buộc phải sử dụng các cầu thủ trẻ từ học viện.
Đối thủ nhiều lần tạo ra cơ hội rõ ràng chỉ với vài đường lên bóng đơn giản. Fiorentina liên tục khai thác khoảng trống phía sau hàng phòng ngự, khiến Real đánh mất lợi thế dẫn trước 2-0.
Dù vậy, Mourinho không tỏ ra quá lo lắng. Ông hiểu đây mới chỉ là trận đấu đầu tiên của giai đoạn tiền mùa giải. Cỗ máy Real Madrid vẫn đang trong quá trình lắp ghép, còn nhiều trụ cột chưa đạt trạng thái tốt nhất.
Bản thân Mourinho vốn nổi tiếng là HLV xây dựng đội bóng theo từng giai đoạn. Ông luôn coi những trận giao hữu là nơi để thử nghiệm, sửa sai và chuẩn bị cho chặng đường dài phía trước thay vì quá đặt nặng kết quả. Trận hòa Fiorentina vì thế không mang nhiều ý nghĩa về mặt tỷ số.
Điều đáng chú ý hơn chính là hình ảnh của Mourinho trên băng ghế chỉ đạo. Ông không còn bùng nổ cảm xúc như thời trẻ, cũng không còn những màn ăn mừng cuồng nhiệt hay tranh cãi kéo dài. Thay vào đó là sự điềm đạm của một HLV giàu trải nghiệm.
Nhưng khi đội bóng cần, khi trọng tài mắc sai sót hay khi học trò cần một lời động viên, Mourinho vẫn xuất hiện đúng lúc. Người đặc biệt đã thay đổi theo thời gian. Nhưng điều khiến ông trở thành "The Special One" thì vẫn còn nguyên vẹn.
























