
Chiều tháng 5 rực nắng tại Highbury (sân nhà cũ của Arsenal), Tony Adams lao lên từ phần sân nhà, đón đường chuyền của Steve Bould rồi tung cú sút như búa bổ đánh bại Thomas Myhre. Khoảnh khắc ấy khép lại chiến thắng 4-0 trước Everton và chính thức đưa Arsenal lên ngôi vô địch nước Anh.
Adams dang tay trước khán đài North Bank, còn cả Highbury như bùng nổ. Đó không chỉ là bàn thắng biểu tượng của "Mr. Arsenal", mà còn là hình ảnh hoàn hảo cho mùa giải đã thay đổi lịch sử CLB.
Arsenal 1998 thường bị lu mờ bởi tập thể "Invincibles" 6 năm sau đó. Song thực tế, chính đội bóng này mới là tập thể mở ra kỷ nguyên Wenger và đưa Arsenal bước sang một tầm vóc hoàn toàn mới.
7 năm trước chức vô địch ấy, Arsenal còn là đội bóng của George Graham, một tập thể thực dụng, giàu kỷ luật nhưng thiếu sức sống. Sau scandal tài chính khiến Graham bị sa thải và quãng thời gian mờ nhạt dưới thời Bruce Rioch, CLB cần một cuộc cách mạng thực sự.
Nó đến vào tháng 9/1996 cùng Arsene Wenger. Ban đầu, nhiều người Anh thậm chí còn không biết Wenger là ai. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, ông bắt đầu thay đổi mọi thứ, từ chế độ dinh dưỡng, phương pháp tập luyện cho đến cả tư duy bóng đá của Arsenal.
Sau này, Paul Merson thừa nhận chưa bao giờ đạt thể trạng tốt như dưới thời Wenger. Những buổi tập không còn là "chạy đến kiệt sức", mà trở nên khoa học và thú vị hơn rất nhiều.
Hiệu quả xuất hiện gần như ngay lập tức. Arsenal kết thúc mùa đầu tiên của Wenger ở vị trí thứ ba và bước vào mùa 1997/98 với cảm giác rằng họ đã sẵn sàng cạnh tranh thực sự.

Wenger cũng bắt đầu xây dựng đội bóng theo cách riêng. Patrick Vieira đã tới từ AC Milan trước đó, song mùa hè 1997 mới thực sự định hình bộ khung hoàn hảo. Emmanuel Petit được kéo từ Monaco về đá cặp với Vieira. Marc Overmars gia nhập từ Ajax còn Nicolas Anelka đến từ PSG khi mới 17 tuổi.
Kết hợp với bộ khung cũ gồm David Seaman, Lee Dixon, Steve Bould, Tony Adams, Nigel Winterburn, Ray Parlour, Ian Wright và Dennis Bergkamp, Arsenal trở thành tập thể cân bằng gần như hoàn hảo. Họ có chất thép kiểu Anh ở hàng thủ, nhưng cũng sở hữu sự tinh tế và tốc độ của bóng đá châu Âu hiện đại.
Mùa giải khởi đầu khá ổn, song trận hòa 3-3 với Leicester mới cho thấy Arsenal đặc biệt thế nào. Bergkamp hôm đó tạo ra một trong những hat-trick đẹp nhất lịch sử Premier League, đặc biệt là bàn thắng cuối cùng: khống chế bóng, xoay người loại bỏ Matt Elliott rồi cứa lòng vào góc cao.
Đó là khoảnh khắc khiến cả nước Anh hiểu rằng Arsenal không còn chỉ là đội bóng thực dụng nữa. Bergkamp trở thành linh hồn sáng tạo của đội bóng. Ian Wright mô tả đồng đội người Hà Lan là cầu thủ giỏi nhất ông từng chơi cùng, người "nhìn thấy khoảng trống trước cả khi bạn nhận ra nó tồn tại".
Tuy nhiên, Arsenal không chỉ có nghệ sĩ. Họ còn sở hữu cấu trúc chiến thắng hoàn hảo. Petit và Vieira thống trị tuyến giữa bằng sức mạnh lẫn kỹ thuật. Overmars là cơn ác mộng với mọi hàng thủ nhờ tốc độ khủng khiếp. Hàng phòng ngự giàu kinh nghiệm vẫn giữ được sự chắc chắn vốn là ADN thời George Graham.
Dù vậy, MU của Sir Alex Ferguson vẫn là ngọn núi lớn nhất. Nhà đương kim vô địch được đánh giá cao hơn hẳn, ngay cả sau khi Eric Cantona giải nghệ.
Trận thắng 3-2 trước MU tại Highbury vào tháng 11/1997 là bước ngoặt đầu tiên. Anelka ghi bàn, Vieira lập công và David Platt đánh đầu quyết định ở cuối trận. Highbury hôm ấy rung chuyển trong bầu không khí mà người ta hiếm thấy tại "thư viện" nổi tiếng của bóng đá Anh.
Dù vậy, Arsenal chưa ổn định ngay lập tức. Họ tụt xuống vị trí thứ năm vào Giáng sinh, kém MU đến 7 điểm và đá nhiều hơn một trận. Trong khi đó, Sir Alex vẫn cực kỳ tự tin. Nhưng mùa giải bắt đầu đổi chiều vào tháng 3/1998, khi Arsenal hành quân tới Old Trafford.

Arsenal bước vào trận đấu với áp lực cực lớn. Nếu thua, cuộc đua gần như kết thúc. Song Wenger cùng các học trò đã chơi đầy bản lĩnh. Overmars hành hạ hàng thủ MU suốt cả trận rồi ghi bàn quyết định ở phút 80.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Wenger ôm chầm lấy ban huấn luyện còn Ferguson tức giận ném bã kẹo cao su xuống đất. Đó là khoảnh khắc Arsenal tin rằng họ có thể vô địch.
Trái ngược với dự đoán của Ferguson về việc Arsenal sẽ sớm sụp đổ dưới áp lực, Wenger lại chứng kiến đội bóng của mình bùng nổ mạnh mẽ nhất mùa giải.
Họ thắng liên tiếp, đè bẹp Blackburn 4-0, hủy diệt Wimbledon 5-0 để chiếm ngôi đầu bảng. Anelka bắt đầu cho thấy tiềm năng khổng lồ với tốc độ và sự lạnh lùng trước khung thành. Vieira ghi những bàn thắng lớn. Petit trở thành trái tim chiến thuật của tuyến giữa.
Và rồi đến ngày 3/5/1998, Arsenal nghiền nát Everton 4-0 để đăng quang. Bàn thắng cuối cùng của Tony Adams giống như lời tuyên bố Arsenal đã hoàn toàn thay đổi. Một trung vệ biểu tượng của bóng đá Anh truyền thống lại lao lên ghi bàn trong hệ thống bóng đá hiện đại của Wenger.
Đó chính là vẻ đẹp lớn nhất của Arsenal 1998: sự hòa quyện giữa cũ và mới. Họ không chỉ vô địch Premier League mà còn hoàn tất cú đúp với FA Cup. Wenger trở thành HLV nước ngoài đầu tiên vô địch Anh và mở ra cuộc đối đầu kinh điển với Sir Alex trong nhiều năm tiếp theo.
Sau này, Gary Neville gọi Arsenal 1998 là đội bóng mạnh nhất ông từng đối đầu. Và có lẽ điều khiến tập thể ấy được nhớ mãi không chỉ là danh hiệu, mà là cách họ khiến người ta cảm thấy bóng đá Anh đã bước vào một thời đại mới.























