
Novak Djokovic chưa bao giờ thích bị đặt vào vai kẻ bám đuổi. Khi được nhắc rằng anh đang đứng sau Carlos Alcaraz hay Jannik Sinner trong cuộc đua thế hệ mới, Nole phản ứng ngay: “Những đối thủ lớn nhất của tôi là Federer và Nadal. Tôi không phải lúc nào cũng là người chạy theo”. Một câu nói đủ để nhắc tất cả nhớ rằng Djokovic đã, đang và vẫn là chuẩn mực của quần vợt đỉnh cao.
Trên sân Rod Laver Arena, tay vợt 37 tuổi một lần nữa chứng minh điều đó. Trước đối thủ kém mình 14 tuổi và đang là đương kim vô địch, Djokovic bị dẫn trước hai lần nhưng vẫn lạnh lùng lật ngược thế cờ, thắng 3-6, 6-3, 4-6, 6-4, 6-4. Một màn trình diễn của bản lĩnh, kinh nghiệm và đẳng cấp mà không thế hệ nào có thể sao chép.
Đây là lần thứ 38 Djokovic góp mặt ở chung kết một giải Grand Slam – con số khiến mọi đối thủ phải ngước nhìn. Với riêng Australian Open, anh đang đứng trước cơ hội giành danh hiệu thứ 11 tại Melbourne, đồng thời phá kỷ lục 24 Grand Slam đang chia sẻ cùng huyền thoại Margaret Court.
Court có mặt trên khán đài, ngồi hàng ghế đầu, dõi theo từng cú đánh của Djokovic như một lời thừa nhận không cần nói thành lời. “Cảm ơn bà vì đã ở đây”, Nole gửi lời tri ân sau trận, khoảnh khắc mang đậm tính biểu tượng của sự chuyển giao lịch sử.

Lần gần nhất Djokovic vô địch một Grand Slam là US Open 2023. Tính đến nay đã 875 ngày trôi qua, quãng thời gian đủ dài để nhiều người tin rằng thời đại của anh đã kết thúc. Nhưng Djokovic không nghĩ vậy. Anh từng thừa nhận trước thềm Australian Open: “Nếu còn một Grand Slam mà tôi có cơ hội nhất, thì đó là giải này, vì nó đến ngay sau giai đoạn chuẩn bị”.
Sinner bước vào trận với lợi thế tâm lý khi thắng Djokovic ở 5 lần đối đầu gần nhất, trong đó có các trận bán kết Roland Garros và Wimbledon 2025. Nhưng trong những khoảnh khắc then chốt, tay vợt người Ý đã gục ngã. Chỉ tận dụng được 2 trong số 18 break point, Sinner tự đánh mất cơ hội trước một Djokovic quá lì lợm.
Để đổi lấy sự chuẩn bị hoàn hảo cho Australian Open, Djokovic thậm chí chấp nhận bỏ ATP Finals hai mùa gần đây. Và canh bạc ấy đang mang lại phần thưởng xứng đáng: một trận chung kết trong mơ với Carlos Alcaraz – đối thủ duy nhất trong top 10 hiện tại mà Djokovic còn dẫn đối đầu (5-4).
“Cậu ấy xin lỗi tôi vì trận đấu kéo dài”, Djokovic đùa sau trận. “Tôi già rồi, cần được về ngủ sớm”. Một câu nói nửa vui nửa thật, nhưng phía sau đó là thông điệp rõ ràng: Novak Djokovic vẫn chưa chịu rời sân khấu. Và huyền thoại ấy vẫn đang sống, chiến đấu và thách thức mọi giới hạn.

























