
Không phải ngẫu nhiên mà huyền thoại Ray Parlour gọi Viktor Gyokeres là “mảnh ghép còn thiếu của Arsenal”. Sau chiến thắng 4-1 trước Tottenham ở derby Bắc London, nơi Gyokeres lập cú đúp, cảm giác ấy càng thấy rõ hơn bao giờ hết.
Dáng dấp của một sát thủ
Có những bàn thắng chỉ đơn thuần là con số. Và có những bàn thắng tạo ra niềm tin. Pha lập công thứ hai của Gyokeres trước Spurs thuộc về vế sau: di chuyển thông minh, xử lý gọn gàng và kết thúc lạnh lùng. Khoảnh khắc ấy khiến nhiều người liên tưởng tới Thierry Henry thời đỉnh cao.
Parlour không nói quá. “Nếu cậu ấy có thể làm điều đó trận này qua trận khác, đó sẽ là mắt xích còn thiếu để Arsenal mùa này bước lên bục cao nhất của Ngoại hạng Anh”, ông nhấn mạnh.

Bởi Arsenal những năm gần đây không thiếu thứ gì - ngoại trừ một trung phong đủ tàn nhẫn ở giai đoạn quyết định.
54,8 triệu bảng & sự thức tỉnh
Gyokeres cập bến Emirates với mức phí 54,8 triệu bảng. Con số ấy không nhỏ, đặc biệt với một đội bóng luôn bị đặt dưới lăng kính hoài nghi khi bước vào cuộc đua đường dài với Man City.
Khởi đầu của anh không bùng nổ. Nhưng kể từ đầu năm 2026, mọi thứ thay đổi. 8 bàn trong 12 trận gần nhất. 15 bàn trên mọi đấu trường. Và là cầu thủ ghi nhiều bàn nhất Premier League tính trong năm 2026.
Quan trọng hơn, Gyokeres không chỉ ghi bàn. Anh kéo giãn hàng thủ đối phương, tạo khoảng trống cho Bukayo Saka và Gabriel Martinelli, sẵn sàng va chạm và pressing, xuất hiện đúng lúc ở những điểm nóng. Arsenal không chỉ có một tiền đạo. Họ có một điểm tựa.

Premier League không trao cúp vào tháng 1, cũng không vào tháng 2. Nó được định đoạt ở những vòng đấu cuối cùng, khi áp lực bóp nghẹt đôi chân. Arsenal hiện dẫn đầu, hơn Man City 5 điểm nhưng đá nhiều hơn một trận. Khoảng cách ấy mong manh như sợi chỉ. Chỉ một cú trượt chân, cục diện có thể đảo chiều.
3 mùa gần nhất, Arsenal đều hụt hơi ở đoạn cuối. Họ chơi đẹp. Họ kiểm soát tốt. Nhưng khi cần một bàn thắng mang tính định đoạt, họ thiếu một “kẻ kết liễu”.
Henry từng làm điều đó. Lặp đi lặp lại. Không run rẩy. Không do dự.
Gyokeres đang được kỳ vọng tái hiện bản năng ấy - không phải để trở thành Henry mới, mà để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.
Niềm tin vào Arteta
Giữa áp lực danh hiệu, có những tiếng nói cho rằng nếu Arsenal lại trắng tay, tương lai của Mikel Arteta sẽ bị đặt dấu hỏi. Parlour phản đối kịch liệt quan điểm đó. Ông gọi việc sa thải Arteta trong hoàn cảnh hiện tại là “điên rồ”.
Và ông có lý. Arsenal đã xây dựng được nền tảng: một tập thể trẻ trung, bản sắc rõ ràng, hệ thống chiến thuật ổn định. Điều họ thiếu chỉ là cú hích cuối cùng.

Có thể, cú hích ấy mang tên Gyokeres. 22 năm, và cơ hội ở phía trước. Năm 2004, không ai nghĩ Arsenal sẽ phải chờ hơn 2 thập kỷ để lại vô địch. Nhưng Premier League ngày càng khắc nghiệt. Mỗi điểm số đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và thần kinh thép.
Gyokeres không cần ghi 30 bàn. Anh chỉ cần ghi những bàn thắng đúng thời điểm. Một cú đúp ở derby đã thắp lên hy vọng. Nhưng hành trình còn dài. Nếu anh duy trì phong độ, giữ được sự tự tin và lạnh lùng như trước Tottenham, Arsenal có thể chấm dứt chuỗi ngày chờ đợi.
Còn nếu không? Họ sẽ lại “gần”. Và ở Premier League, “gần” chưa bao giờ là đủ để khắc tên lên chiếc cúp bạc danh giá.
























