
Đã có nhiều chuyện xảy ra kể từ ngày 1/1/2011. Liverpool tiếp Bolton và Roy Hodgson là HLV. Vài ngày trước đó, Liverpool đã bị Wolves đánh bại 1-0 tại Anfield và khán đài The Kop đã bùng nổ, hô vang: "Tống Hodgson cho ĐT Anh!" khi trận đấu gần kết thúc.
Hodgson phải vật lộn trong làn sóng bất mãn của NHM và khi Kevin Davies ghi bàn vào cuối hiệp một, nó đã biến thành cơn thịnh nộ. Cuối cùng, Liverpool đã lật ngược tình thế với các bàn thắng của Fernando Torres và Joe Cole trong thời gian bù giờ, nhưng điều đáng nhớ nhất chính là số lượng khán giả đến sân.
NHM đã thể hiện sự bất mãn với HLV bằng chính số lượng 35.000 người đến sân, ít hơn 10.000 so với thường lệ. Một tuần sau, Hodgson ra đi. Triều đại của ông chỉ kéo dài 192 ngày và chứng kiến những thất bại trên sân nhà trước Blackpool và Northampton Town, cùng một loạt trận tệ hại nhất trong lịch sử derby Merseyside.
Đó là chuyện của 15 năm trước. Vậy thì, tại sao cảm xúc xung quanh Anfield hiện tại lại khiến người ta kết luận rằng tình hình bây giờ còn tồi tệ hơn? Cảm xúc là từ khóa quan trọng. Trong đường hầm, có một khẩu hiệu tuyên bố với các cầu thủ rằng “chính cảm xúc mới là thứ giúp bạn” trước khi họ ra sân.
Anfield khác biệt về nguồn năng lượng từ cảm xúc, nhưng hiện tại, sự tích cực gần như không tồn tại. Bàn thắng sớm của Ryan Gravenberch lẽ ra đã giúp Liverpool khởi sắc và tạo động lực để đánh bại một Chelsea dường như đang chờ đợi thất bại thứ bảy liên tiếp ở Premier League, nhưng họ lại lùi sâu đến mức tự chuốc lấy áp lực và sự giận dữ.

Những tiếng la ó vang lên khi hiệp hai kết thúc, những tiếng la ó chào đón sự thay người của Rio Ngumoha, và những tiếng la ó vang dội khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Có lẽ chúng không cay đắng như khi Tottenham giành được điểm số duy nhất trong thời gian ngắn ngủi Igor Tudor dẫn dắt vào ngày 15/3, nhưng cảm xúc phẫn nộ là không thể phủ nhận.
Vào cuối tuần này 12 tháng trước, Trent Alexander-Arnold đã bước vào "lò lửa" trong trận hòa 2-2 với Arsenal, khi Anfield trút cơn thịnh nộ vào một cầu thủ địa phương sắp rời đi. Nếu như sự dữ dội của những tiếng la ó ngày hôm đó, nhắm vào một cá nhân là điều đáng ngạc nhiên, thì giờ đây sự chỉ trích nhắm vào toàn đội.
Tuy nhiên, những biểu hiện cảm xúc công khai như vậy sẽ không được lòng nhiều NHM, những người vẫn tự hào về sự kiên nhẫn và bao dung mà CĐV Liverpool từng nổi tiếng cách đây không lâu: họ không mù quáng trước những vấn đề nhưng chưa bao giờ muốn những chuyện xấu hổ bị phơi bày trước công chúng.
Họ đã không làm điều đó khi triều đại của Brendan Rodgers sụp đổ vào mùa Thu năm 2015, khi Liverpool mất đi bản sắc và kết quả trở nên thất thường khủng khiếp. Vậy tại sao điều đó lại trở nên không thể chịu đựng được đối với một HLV, người đã dẫn dắt CLB giành chức vô địch lần thứ 20?

Richard Hughes, giám đốc thể thao của Liverpool, đã có mặt tại trận đấu này và chính ông là người đã phát hiện và chiêu mộ Arne Slot để dẫn dắt CLB sau khi Jurgen Klopp ra đi vào năm 2024. Ông không thể không nhận thấy sự tức giận trong sân vận động.
“Rất đơn giản”, Slot nói. “Điều mà NHM muốn thấy, điều mà tôi muốn và điều mà mọi người muốn là một đội bóng tạo ra cơ hội từ việc kiểm soát bóng. Nếu nhìn vào số bàn thắng ghi được, đó là sự khác biệt lớn nhất giữa mùa này và mùa trước (83 bàn/36 trận ở mùa 2024/25, 60 bàn/36 trận ở mùa 2025/26).
Vấn đề là, ngay cả khi Liverpool ghi được bàn thắng ở những phút cuối, điều đó cũng không thay đổi được tâm trạng hay cảm giác thiếu kết nối. Slot đã nói trong buổi họp báo hôm thứ Sáu rằng 3 chiến thắng trong 3 trận đấu cuối cùng sẽ không tạo ra một tín hiệu tích cực cho chiến dịch, và ông đã đúng.
Slot lập luận rằng nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ trong mùa Hè này, ông tự tin có thể thay đổi tâm trạng trên SVĐ, nhưng người ta tự hỏi liệu HLV người Hà Lan có thực sự hiểu được tầm quan trọng của nhiệm vụ đó hay không. Lời nói, như hiện tại, không có nhiều ý nghĩa.

























