
Con số nêu trên lập tức khiến nhiều người đặt câu hỏi về cách Man City có thể mạnh tay đến vậy, đặc biệt khi đội bóng vẫn đang đối mặt với 115 cáo buộc liên quan đến tài chính. Tuy nhiên, nếu bỏ qua những tranh luận đó, đội chủ sân Etihad vẫn có những lý do rất rõ ràng để duy trì sức mua lớn.
Trong năm tài chính kết thúc vào ngày 30/6/2025, Man City đạt doanh thu 694,1 triệu bảng, dù ghi nhận khoản lỗ tương đối nhỏ 9,9 triệu bảng. Hai năm trước đó, doanh thu của CLB cũng đều vượt 700 triệu bảng.
Doanh thu truyền hình và thương mại chiếm phần lớn nguồn thu, song bán cầu thủ cũng đóng vai trò quan trọng. Trong kỳ kế toán gần nhất, Man City thu về 95,2 triệu bảng từ các thương vụ chuyển nhượng, cao thứ ba trong lịch sử CLB. Con số này nhiều khả năng sẽ bị phá trong mùa hè năm nay.
Đây chính là một trong những năng lực quan trọng giúp Man City tiếp tục tái thiết đội hình. Bán cầu thủ không phải yếu tố duy nhất quyết định sức mạnh tài chính, nhưng tối đa hóa nguồn thu từ những người rời đi tạo thêm khoảng trống đáng kể khi CLB bước vào thị trường chuyển nhượng.
Man City đang tiếp tục làm rất tốt điều đó. Họ đã thu về hơn 80 triệu bảng từ các thương vụ bán cầu thủ trong mùa hè, trong khi Rodri cùng Tijjani Reijnders vẫn có khả năng ra đi và có thể mang lại thêm những khoản tiền đáng kể.
So sánh với Liverpool cho thấy sự khác biệt rất rõ. Doanh thu từ bán cầu thủ của The Reds trong mùa hè này vẫn chưa chạm mốc... 1 triệu bảng, bởi chưa có cầu thủ đội một nào chia tay với khoản phí đáng kể và những tài năng trẻ chủ yếu được bán với mức giá thấp hoặc ra đi tự do.
Arsenal cũng gặp vấn đề tương tự. Ba cầu thủ đội một gồm Jakub Kiwior, Christian Norgaard và Leandro Trossard mới mang về tổng cộng chưa tới số tiền Man City thu được từ việc bán thủ thành James Trafford cho Leeds.

Arsenal vẫn có thể kiếm những khoản phí lớn nếu bán Gabriel Martinelli, Gabriel Jesus hoặc Myles Lewis-Skelly. Song kỷ lục bán cầu thủ của tân vương Ngoại hạng Anh hiện vẫn chỉ là 35 triệu bảng từ thương vụ Alex Oxlade-Chamberlain tới Liverpool năm 2019. Trong 7 năm kể từ đó, Man City đã bán 7 cầu thủ với mức phí cao hơn con số này, trong đó có cả Gabriel Jesus cho chính Arsenal.
MU thậm chí còn gặp vấn đề nghiêm trọng hơn. Trong một thập kỷ qua, MU liên tục tỏ ra kém hiệu quả trong việc bán cầu thủ, đến mức 3/5 thương vụ bán đắt nhất lịch sử CLB, gồm Romelu Lukaku, Angel Di Maria và Rasmus Hojlund, đều có mức phí thấp hơn số tiền Quỷ đỏ từng bỏ ra để mua họ.
Chelsea là một trong số ít CLB có thể cạnh tranh với Man City về khả năng bán cầu thủ. Tháng trước, The Blues thu về tới 50 triệu bảng từ Andrey Santos và tiếp tục khai thác tốt nguồn cầu thủ trẻ. Trong 5 năm qua, Chelsea kiếm hơn 250 triệu bảng từ các cầu thủ trưởng thành từ học viện, trong khi mùa hè này họ đã thu khoảng 44 triệu bảng từ Tyrique George và Trevoh Chalobah.
Tuy nhiên, Chelsea lại phải đối mặt với một vấn đề khác là khối lượng mua sắm quá lớn. Trong 5 mùa giải qua, họ có mức chi ròng khoảng 850 triệu bảng, cao nhất bóng đá Anh. Sáu vị trí đầu bảng chi ròng đều thuộc nhóm Big Six, với Man City đứng thứ sáu ở mức 441 triệu bảng, thấp hơn Arsenal và MU lần lượt hơn 200 triệu và 150 triệu bảng.
Những con số ấy không thể chấm dứt mọi tranh luận về khả năng chi tiêu của Man City, song chúng cho thấy một thực tế quan trọng: Man xanh đã biến khả năng bán cầu thủ thành một phần trong chiến lược chuyển nhượng.
Đội bóng đang trải qua một cuộc tái thiết lớn, bắt đầu từ khoảng 18 tháng trước và hiện mới bước sang kỳ chuyển nhượng thứ tư. Trong quá trình ấy, Man City không chỉ mua giỏi mà còn bán giỏi, tạo ra nguồn tiền để liên tục tái đầu tư.
Đây chính là kỹ năng mà Arsenal và MU chưa thể sánh với Man City. Trong một thị trường ngày càng đắt đỏ, khả năng biến những cầu thủ không còn cần thiết thành nguồn thu lớn có thể quan trọng chẳng kém việc chi tiền để mua ngôi sao.
























