
Đầu mùa giải, Napoli từng thử nghiệm sơ đồ 4-1-4-1 với tham vọng tối đa hóa sức sáng tạo của De Bruyne, đồng thời duy trì sức mạnh tuyến giữa với McTominay, Stanislav Lobotka và Andre-Frank Zambo Anguissa. Tuy nhiên, ý tưởng này nhanh chóng bộc lộ hạn chế. De Bruyne thường xuyên phải lùi sâu, vô tình chồng chéo vai trò với Lobotka, trong khi McTominay bị kéo lệch sang cánh trái, làm giảm khả năng tham gia trực tiếp vào các tình huống quyết định.
Vấn đề lớn nhất chính là sự “giẫm chân nhau” giữa hai ngôi sao đến từ Ngoại hạng Anh. Khi cùng hoạt động ở khu vực trung lộ lệch trái, cả De Bruyne và McTominay đều không thể phát huy hết điểm mạnh. Dù Antonio Conte từng thử điều chỉnh bằng cách cho họ hoán đổi vị trí, nhưng về lâu dài, hệ thống này thiếu cân bằng và không mang lại hiệu quả ổn định.
Bước ngoặt đến trong giai đoạn Napoli khủng hoảng lực lượng vì chấn thương. Thay vì cố gắng duy trì hệ thống cũ, Conte quyết định chuyển sang sơ đồ 3-4-2-1, một lựa chọn ban đầu mang tính tình thế nhưng lại mở ra hướng đi mới. Khi De Bruyne và McTominay trở lại, ông không quay về 4-1-4-1 mà tiếp tục phát triển cấu trúc mới, đặt cả hai chơi phía sau trung phong Rasmus Hojlund.
Trong hệ thống này, De Bruyne được bố trí lệch phải, nơi anh có thể tự do sáng tạo, tung ra những đường chuyền mang tính sát thương cao. McTominay đảm nhiệm hành lang trái, tận dụng thể lực, khả năng xâm nhập vòng cấm và dứt điểm. Quan trọng hơn, cả hai không còn “đụng không gian” của nhau, mà bổ trợ lẫn nhau trong việc kéo giãn hàng thủ đối phương.

Sự thay đổi này cũng giúp Lobotka trở lại vai trò điều tiết quen thuộc ở trung tâm, trong khi Anguissa (khi đạt thể trạng tốt nhất) mang đến sự cân bằng giữa phòng ngự và tấn công. Napoli nhờ đó trở nên linh hoạt hơn, vừa kiểm soát tốt khu trung tuyến, vừa tạo ra nhiều phương án tiếp cận khung thành.
Trận thắng 1-0 trước Cagliari là minh chứng rõ nét cho hiệu quả của hệ thống mới. Napoli ra sân với đội hình gần như mạnh nhất và thể hiện sự gắn kết rõ rệt giữa các tuyến. Bộ đôi De Bruyne & McTominay liên tục gây áp lực lên hàng thủ đối phương, trong khi Hojlund hưởng lợi từ những khoảng trống được tạo ra.
Không chỉ giải quyết bài toán chiến thuật, sơ đồ 3-4-2-1 còn mang lại sự tự tin cho toàn đội. Những cái tên như David Neres, Vergara hay Elmas khi trở lại sẽ càng giúp Conte có thêm phương án xoay tua, tăng chiều sâu đội hình trong giai đoạn then chốt của mùa giải.
Hiện tại, Napoli không chỉ củng cố vị trí trong nhóm dự Champions League mà còn tạo áp lực đáng kể lên các đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Quan trọng hơn, họ đang sở hữu một hệ thống vận hành trơn tru, nơi các ngôi sao lớn được đặt đúng vị trí và phát huy tối đa giá trị.
Nếu duy trì được trạng thái này, Napoli hoàn toàn có thể mơ về một cái kết rực rỡ, điều từng tưởng như xa vời khi họ chìm trong khủng hoảng lực lượng. Và ở trung tâm của sự hồi sinh ấy, chính là quyết định táo bạo nhưng đầy tính toán của Conte trong việc “giải phóng” De Bruyne và McTominay.
2 năm ở Ý bằng 7 năm ở Anh
Scott McTominay tiếp tục thăng hoa khi ghi bàn duy nhất giúp Napoli thắng Cagliari 1-0, qua đó cán mốc 19 bàn tại Serie A chỉ sau chưa đầy 2 mùa, ngang bằng số bàn anh ghi trong 7 năm tại Premier League. Tiền vệ người Scotland đạt cột mốc này sau 59 trận ở Ý, cho thấy hiệu suất vượt trội kể từ khi rời MU.

























