
Ở trận chung kết, Djokovic khởi đầu đầy ấn tượng khi thắng nhanh set một. Nhưng càng về sau, thế trận càng nghiêng về Alcaraz, tay vợt trẻ chơi bùng nổ, ổn định và lì lợm hơn ở những thời điểm then chốt. Sau hơn ba giờ tranh tài căng thẳng, Djokovic gác vợt và nhìn đối thủ đăng quang một cách xứng đáng.
Điều đáng chú ý nhất lại đến sau trận đấu. Khi được hỏi về tình trạng thể lực, yếu tố khiến Djokovic có phần hụt hơi trong các set giữa, tay vợt người Serbia dứt khoát từ chối đi sâu vào chi tiết. “Tôi không thích nói về những vấn đề sức khỏe hay thể chất mà mình gặp phải. Nói ra sẽ khiến người khác nghĩ tôi đang tìm cớ và muốn giành lấy công lao của người chiến thắng. Lần này cũng không thay đổi. Tôi chúc mừng Carlos, và cậu ấy xứng đáng với chiến thắng này”, Djokovic nhấn mạnh.
Phát biểu ngắn gọn ấy cho thấy đẳng cấp và bản lĩnh của một huyền thoại. Ở tuổi đã bước sang bên kia sườn dốc sự nghiệp, Djokovic hiểu rằng mọi lời bào chữa đều không còn cần thiết. Anh thừa nhận Alcaraz chơi hay hơn, xứng đáng giành chiến thắng và không cần bất kỳ dấu hoa thị nào phía sau danh hiệu.

Djokovic dành nhiều lời khen cho đối thủ trẻ, đặc biệt là khả năng duy trì cường độ cao suốt trận đấu và sự cải thiện rõ rệt về tâm lý. Theo Nole, Alcaraz không chỉ thắng bằng sức trẻ mà còn bằng bản lĩnh ở những game quyết định – yếu tố phân định đẳng cấp ở các trận chung kết Grand Slam.
Thất bại này khiến Djokovic lỡ hẹn với thêm một danh hiệu lớn, nhưng nó không làm lu mờ tinh thần chiến đấu của anh. Việc lọt vào chung kết, đánh bại những đối thủ hàng đầu trên đường đi, vẫn là minh chứng rằng Djokovic chưa hề rời khỏi cuộc đua đỉnh cao.
Quan trọng hơn, cách Djokovic đối diện với thất bại tiếp tục củng cố hình ảnh một nhà vô địch thực thụ. Không đổ lỗi, không than thở, chỉ thừa nhận sự thật: ở thời điểm này, Carlos Alcaraz đơn giản là người chơi hay hơn. Và đó chính là lời tôn trọng lớn nhất mà một huyền thoại có thể dành cho kẻ kế vị.
























