
Ngay từ đầu giải, nhà cầm quân người Pháp kiên định với sơ đồ 4-2-3-1 cùng 4 cầu thủ tấn công, tạo nên một trong những hàng công đáng xem nhất World Cup 2026.
Điều đó đặc biệt đáng chú ý nếu nhìn lại EURO 2024, thời điểm tuyển Pháp chỉ ghi được 4 bàn sau 5 trận. Khi ấy, hàng công Les Bleus thi đấu bế tắc, Kylian Mbappe phải ra sân với chiếc mặt nạ bảo vệ sau chấn thương, còn các tiền đạo khác gần như đánh mất bản năng săn bàn.
Thực tế, vấn đề của tuyển Pháp khi đó không nằm ở việc Deschamps quá chú trọng phòng ngự, mà ở việc đội bóng không thể triển khai tấn công hiệu quả.
Bước ngoặt đến vào tháng 3/2025 trong trận thắng Croatia ở tứ kết UEFA Nations League. Đó là thời điểm Deschamps quyết định trao nhiều quyền sáng tạo hơn cho Michael Olise ở vai trò số 10.
Kể từ đó, sức mạnh tấn công của tuyển Pháp thay đổi rõ rệt. Đội bóng áo lam ghi trung bình 2,61 bàn mỗi trận kể từ sau cuộc đối đầu Croatia, và con số ấy còn được nâng lên 2,8 bàn/trận tại World Cup 2026.
Dù Deschamps khẳng định ông không thay đổi quá nhiều so với World Cup 2022, sự khác biệt là rất rõ ràng. 4 năm trước tại Qatar, Pháp cũng sử dụng 4 cầu thủ tấn công gồm Mbappe, Ousmane Dembele, Olivier Giroud và Antoine Griezmann. Tuy nhiên, Griezmann thường xuyên lùi sâu như một tiền vệ trung tâm, giúp cân bằng tuyến giữa nhiều hơn là tổ chức tấn công.

Ở World Cup lần này, Michael Olise đảm nhiệm vai trò số 10 thực thụ, mang đến nhiều ý tưởng sáng tạo hơn và giúp hệ thống vận hành giàu tính đột biến.
Đáng chú ý, Deschamps cũng học hỏi không ít từ PSG hiện đại. Dù tuyển Pháp không sử dụng sơ đồ 4-3-3 như đội bóng thủ đô và chỉ có 2 cầu thủ PSG trong đội hình chính, triết lý yêu cầu mọi cầu thủ tấn công tích cực tham gia phòng ngự đã được áp dụng triệt để. Các ngôi sao tấn công của Les Bleus giờ đây không chỉ ghi bàn mà còn gây áp lực ngay từ phần sân đối phương.
Phong cách mới này khiến nhiều chuyên gia liên tưởng đến những đội tuyển Pháp giàu sức tấn công nhất trong lịch sử. Đó là thế hệ Just Fontaine và Raymond Kopa tại World Cup 1958 với 23 bàn sau 6 trận, "bộ tứ ma thuật" của Michel Platini tại EURO 1984, hay đội tuyển vô địch EURO 2000 với Zinedine Zidane, Youri Djorkaeff, Thierry Henry và Christophe Dugarry.
Ngay cả đội tuyển Pháp tại World Cup 2006 với Zidane, Franck Ribery, Florent Malouda và Thierry Henry cũng được xem là có nhiều điểm tương đồng với phiên bản hiện tại, dù khi ấy Les Bleus chỉ ghi 9 bàn sau 7 trận.
Giờ đây, Deschamps đang viết nên một chương mới trong sự nghiệp cầm quân. Sau nhiều năm bị xem là HLV chỉ biết ưu tiên kết quả, ông đang chứng minh tuyển Pháp hoàn toàn có thể vừa chơi thứ bóng đá đẹp mắt, vừa duy trì hiệu quả.
World Cup 2026 vì thế có thể trở thành lời khẳng định cuối cùng của Didier Deschamps trước khi chia tay đội tuyển Pháp: một chiến lược gia thực dụng cũng có thể xây dựng nên một cỗ máy tấn công đáng sợ bậc nhất thế giới.











