
Cách đây không lâu, Mikel Merino từng nhận xét hàng tiền vệ Arsenal "có lẽ là hay nhất thế giới". Với tư cách một thành viên của tuyến giữa Arsenal, nhà ĐKVĐ thế giới tất nhiên có phần thiên vị. Dù vậy, sau màn trình diễn áp đảo của Pháo thủ trước Man City tại Cardiff, rất khó tìm ra nhiều lý lẽ để phản bác nhận định ấy.
Sự xuất hiện của Guimaraes đã bổ sung thêm sức mạnh, khả năng tranh chấp lẫn tính linh hoạt cho một hàng tiền vệ vốn đã đủ tốt để giúp Arsenal vô địch Premier League và lọt vào chung kết Champions League mùa trước. Với mức phí 75 triệu bảng từ Newcastle, tiền vệ người Brazil rõ ràng là sự nâng cấp đáng kể so với Christian Norgaard, người đã chuyển sang Everton với giá 7 triệu bảng.
Thực tế, trận Siêu cúp Anh vừa qua mang đến một minh chứng rõ ràng cho sự đa dạng mà HLV Arteta đang sở hữu. Ở hiệp 1, Guimaraes đá chính bên cạnh Myles Lewis-Skelly và đội trưởng Martin Odegaard. Sang hiệp hai, Martin Zubimendi và Declan Rice được sử dụng ở trung tâm, trong khi Eberechi Eze thay Odegaard còn Merino không thi đấu.
Giờ chúng ta hãy nhìn vào danh sách này: Odegaard, Rice, Zubimendi, Guimaraes, Lewis-Skelly (thực tế là hậu vệ được Arteta kéo lên đá tiền vệ), Eze và Merino. Rất ít đội bóng trên thế giới có thể sở hữu một tập hợp tiền vệ chất lượng như vậy. Tổng số tiền Arsenal bỏ ra cho 7 cầu thủ này vượt 350 triệu bảng, và có lẽ chỉ PSG mới đủ tự tin đối đầu với chiều sâu ấy ở khu vực giữa sân.
Man City từng là đội bóng hiếm hoi có khả năng thực sự áp đảo Arsenal ở trung tuyến. Mùa trước, Rodri và Bernardo Silva từng làm điều đó tại chung kết Cúp Liên đoàn rồi tiếp tục kiểm soát trận đấu ở Premier League. Song Bernardo giờ đã chuyển tới Real Madrid, còn Rodri vắng mặt trong trận Siêu cúp Anh giữa lúc ngày càng xuất hiện nhiều dấu hiệu cho thấy anh sẽ chuyển sang khoác áo Barca.

Không có hai cầu thủ ấy, Man City thiếu hẳn sự điềm tĩnh, khả năng kiểm soát và tính linh hoạt. Khoảng cách giữa hai tuyến giữa càng trở nên rõ ràng trong hiệp hai, khi Odegaard thể hiện sự tinh quái và khéo léo, thậm chí tự mình đưa bóng vào lưới sau một pha xử lý đầy tự tin.
Elliot Anderson, bản hợp đồng trị giá 116 triệu bảng, cũng trải qua một ngày khó khăn. Tiền vệ người Anh chỉ chơi 60 phút và phần lớn thời gian bị Guimaraes cùng Lewis-Skelly lấn át. Chính Lewis-Skelly đã tạo ra bàn mở tỷ số sau khi vượt qua Phil Foden rồi thực hiện đường chuyền tinh tế xuyên qua vị trí của Anderson.
Đó cũng là lý do Man City đang phải tích cực tìm kiếm thêm nhân sự cho tuyến giữa trước khi kỳ chuyển nhượng đóng cửa. Ayyoub Bouaddi của Lille và Enzo Fernandez của Chelsea đều nằm trong tầm ngắm của đội bóng. Sau nhiều năm thống trị, Man City giờ dường như đang phải chạy theo Arsenal ở khu vực vốn từng là thế mạnh tuyệt đối của mình.
Quả thực, Guimaraes mang đến cho Arsenal một mẫu tiền vệ rất đặc biệt. Anh mạnh mẽ, quyết liệt trong tranh chấp song đồng thời đủ sáng tạo để mở khóa hàng phòng ngự đối phương. Nếu đặt lên bàn cân với Rice, cầu thủ người Brazil có khả năng chuyền bóng đột biến hơn. Còn so với Zubimendi, Guimaraes mạnh mẽ hơn trong những pha tranh chấp.
Rõ ràng, việc có thêm Guimaraes cũng giúp Arteta giảm sự phụ thuộc vào Rice và Zubimendi. Mùa trước, cả hai phải thi đấu với cường độ quá cao và đều có dấu hiệu quá tải. Giờ đây, Arsenal có thể xoay tua thường xuyên hơn mà không làm suy giảm chất lượng tuyến giữa.
Bản thân Arteta hiểu rằng sở hữu nhiều lựa chọn như vậy là một lợi thế lớn. Ông chia sẻ: "Chúng tôi phải khiến mọi người bổ trợ cho cầu thủ bên cạnh, để có sự biến hóa và đa dạng về những phẩm chất cần thiết". Quả thực, vị HLV 44 tuổi không chỉ nói cho vui, và màn trình diễn trước Man City cho thấy Arsenal đang thực sự có điều đó.
























