
HLV tạm quyền Michael Carrick đã làm khá tốt trong việc cải thiện phong độ đội bóng cũng như bầu không khí tại Old Trafford. Kể từ khi tiếp quản đội bóng vào tháng 1, ông đã giành 6 chiến thắng trong 8 trận, giúp đội có vị trí tốt hơn so với giai đoạn dưới thời Ruben Amorim. Tuy nhiên, trong 4 trận gần đây, đội bóng đã bắt đầu xuất hiện những giai đoạn chơi thiếu ổn định.
Sự khẩn trương trong tấn công, yếu tố giúp MU giành các chiến thắng ban đầu trước Man City và Arsenal, đã dần giảm sút trong các trận gặp West Ham, Everton và Crystal Palace. Chuyến làm khách tới St James’ Park vào giữa tuần trở thành cú vấp lớn nhất của Carrick. Dù Newcastle phải chơi với 10 người trong hiệp hai, đội bóng của Carrick vẫn để thua bởi bàn thắng muộn, một phần vì lối chơi quá bó hẹp và dễ đoán, khiến họ không thể gây khó khăn cho đối thủ giàu thể lực.
Sau trận thua 1-2, thủ môn Senne Lammens nói: “Ở mọi khía cạnh, hôm nay không phải là trận đấu của chúng tôi. Tôi không chắc chúng tôi thiếu điều gì. Mọi đội đều có những trận như vậy, nhưng ở đây bạn luôn phải thể hiện tốt”.
Vấn đề ở hành lang trái
Chấn thương của Patrick Dorgu và Lisandro Martinez đã làm gián đoạn khả năng triển khai bóng ở cánh trái, vốn là điểm mạnh của MU. Matheus Cunha và Leny Yoro là những phương án thay thế tốt nhất có thể, nhưng cách chơi của họ khác với hai cầu thủ bị chấn thương.
Ở tuổi 20, Yoro vẫn đang phát triển khả năng chuyền bóng mang tính đột phá để phá vỡ các tuyến pressing và đưa bóng vượt qua khu vực phòng ngự của đội nhà. Trong khi đó, Cunha nguy hiểm nhất khi hoạt động ở nửa không gian bên trái, nhưng xu hướng bó vào trung lộ của anh khiến đội thiếu sức mạnh ở khu vực biên.
Trong trận gặp Crystal Palace, Man United ghi nhận tỷ lệ tấn công bên cánh trái thấp nhất từ đầu mùa 2025/26.

Trước đó, Dorgu và Martinez đều đủ thể lực để đá chính trước Arsenal, nhưng hậu vệ người Đan Mạch sau đó dính chấn thương gân kheo phải nghỉ dài hạn. Martinez thì cố gắng hỗ trợ Luke Shaw và Cunha trong việc đưa bóng lên phía trước, nhưng chấn thương bắp chân của anh, xảy ra trước trận thắng Everton, khiến xu hướng tấn công của đội tiếp tục thay đổi.
Không có Dorgu, Man United gặp khó khăn trong việc nhận bóng rộng ở cánh trái như họ từng làm vào tháng 1. Và khi thiếu Martinez, họ cũng thiếu phương án chuyền bóng để đưa bóng tới những vị trí nguy hiểm bên cánh này.

Tấn công bị dồn vào trung lộ và cánh phải
Hệ quả là nhiều pha tấn công của Man United chuyển sang trung lộ hoặc cánh phải. Trong hiệp một trận gặp Palace, một tình huống bóng chết cho thấy Carrick đã trao đổi nhanh với Cunha về vai trò của anh.
Sau trận, Carrick giải thích: “Vấn đề là phải tìm được sự cân bằng giữa việc chơi ở trung lộ và bám biên, khi nào chạy chỗ phía sau hàng thủ. Matheus suy nghĩ rất nhiều về trận đấu. Cậu ấy rất muốn hiểu rõ các yêu cầu chiến thuật. Cậu ấy biết không gian ở đâu và khi nào cần tấn công vào đó. Đôi khi là ở biên”.
Vai trò của Cunha trong hiệp một trở nên khó khăn hơn khi Luke Shaw phải rời sân sớm. Noussair Mazraoui thay thế khá ổn, nhưng việc mất thêm một cầu thủ thuận chân trái khiến quá trình luân chuyển bóng càng bị bó hẹp.
Trong 3 trận đầu tiên của Carrick, hàng công thường gồm 3 cầu thủ thuận chân trái là Dorgu, Bryan Mbeumo và Amad, được hỗ trợ phía sau bởi Shaw và Martinez. Tuy nhiên đến cuối hiệp một trận gặp Palace, Mbeumo là cầu thủ thuận chân trái duy nhất trên sân.
Sự cải thiện trong hiệp hai
Man United chơi tốt hơn trong hiệp hai, một phần vì Palace chỉ còn 10 người. Bên cạnh đó, Cunha bắt đầu lùi sâu và hoạt động rộng hơn để nhận bóng. Carrick nhận xét về màn trình diễn của tiền đạo người Brazil: “Tôi nghĩ đặc biệt trong hiệp hai, cậu ấy rất nguy hiểm khi đối đầu một chọi một. Sau đó cậu ấy bó vào trung lộ một chút để tạo ra tình huống dẫn tới quả phạt đền (mà Bruno Fernandes ghi bàn gỡ hòa)”.

Trong trận gặp Newcastle, Cunha cố gắng chơi giống một cầu thủ chạy cánh truyền thống hơn. Bản đồ chạm bóng của tiền đạo người Brazil trong suốt 90 phút cho thấy anh hoạt động khá giống hiệp hai trận gặp Crystal Palace, với nhiều lần chạm bóng đầu tiên ở các vị trí sâu và rộng bên cánh trái.
Ở nhiều thời điểm trong trận, có thể thấy ý đồ của Man United là đưa bóng sớm cho Cunha, nhằm tận dụng tốc độ của anh để đối đầu với hậu vệ Kieran Trippier.

Cunha là cầu thủ hoạt động nhiều nhất trong bộ ba tấn công của Carrick. Anh có 68 lần chạm bóng, so với 36 của Bryan Mbeumo (bị thay ra ở phút 77 bởi Joshua Zirkzee) và 24 của Benjamin Sesko.
Việc Cunha có nhiều bóng hơn giúp phân bổ lại hướng tấn công của Man United, khi đội bóng thực hiện số pha lên bóng gần như ngang nhau ở hai cánh trái và phải.

Tuy nhiên, tiền đạo này không thể tạo ra sự bùng nổ cho lối chơi của Man United. Trong hiệp một, nhiều đường bóng dài được đưa về phía Cunha, nhưng anh thường bị cô lập.
Có những tình huống Cunha giành được bóng, nhưng không có đồng đội ở gần để tận dụng pha đánh đầu hoặc chạm bóng bật lại.


Ngoài ra, khi Cunha không thắng được tranh chấp, các đồng đội xung quanh cũng phản ứng chậm trong việc giành bóng hai. Kobbie Mainoo và Luke Shaw đều không thể tạo ảnh hưởng rõ rệt lên trận đấu.
Điều này tạo ra sự tương phản rõ rệt so với chuyến làm khách của Man United tới Liverpool vào tháng 10. Khi đó tại Anfield, đội bóng thể hiện cấu trúc rõ ràng hơn trong việc tranh chấp bóng một và bóng hai từ các đường chuyền dài, qua đó giành chiến thắng 2-1. Trong khi tại St James’ Park, một Newcastle đầy năng lượng đã ngăn chặn các pha tấn công nhanh của Man United ngay từ đầu.


Màn trình diễn của Cunha thực chất là biểu hiện của vấn đề ở cánh trái của Man United, chứ không phải nguyên nhân trực tiếp. Anh đang cố gắng cân bằng giữa yêu cầu chiến thuật là tạo chiều rộng cho đội bóng với xu hướng tự nhiên là bó vào trung lộ. Cunha đã làm khá tốt khi có nhiều lần chạm bóng ở khu vực biên hơn so với các trận trước, nhưng anh gặp khó khăn trong việc dẫn bóng dọc cánh để vượt qua Trippier ở phía ngoài.
Dưới thời Erik ten Hag, Man United từng cố gắng áp dụng khái niệm mà ông gọi là “chiều rộng tối thiểu” (minimum width). Theo đó, nếu một cầu thủ chạy cánh bó vào trung lộ để trở thành mối đe dọa trực tiếp, cầu thủ chạy cánh bên kia phải giữ khoảng cách nhất định để mở rộng sân và kéo giãn hàng thủ đối phương.
Trong giai đoạn thi đấu tốt của mùa 2022/23, các cầu thủ thường phối hợp chặt chẽ để đưa bóng lên ở một cánh, trước khi tung ra đường chuyển cánh thông minh cho cầu thủ đang rảnh ở phía đối diện. Tuy nhiên, nguyên tắc này dần kém hiệu quả sau khi Marcus Rashford sa sút phong độ và Luke Shaw liên tục chấn thương.
Trong các trận gần đây, Man United gặp khó khăn trong việc tạo chiều rộng và khoảng trống. Sự trở lại của Dorgu và Martinez sẽ giúp cải thiện vấn đề này, cùng với thời gian tập luyện thêm trước trận gặp Aston Villa vào Chủ nhật.
Nếu Carrick và ban huấn luyện muốn tiếp tục sử dụng các đường chuyền trực tiếp cho Cunha ở cánh trái, anh có thể được hỗ trợ tốt hơn nếu Mainoo, Shaw và các đồng đội đứng gần hơn để tranh chấp bóng hai.
Ngoài ra, Amad Diallo cũng có thể là một giải pháp khác. Cầu thủ 23 tuổi chưa có phong độ ổn định kể từ khi trở lại sau Cúp bóng đá châu Phi, nhưng anh vẫn là cầu thủ rê bóng tốt nhất trong đội hình. Trong trận gặp Palace tuần trước, việc Amad vào sân ở phút 75 thay Sesko đã giúp tăng tốc các pha lên bóng bên cánh phải, giải phóng hàng công đang bế tắc.
Tuy nhiên, trong trận gặp Newcastle, Carrick phải chờ đến phút 76 mới tung Amad vào sân. Tốc độ, kỹ thuật và khả năng bám biên của anh sẽ rất hữu ích trong những tuần tới. Khi hàng thủ đối phương buộc phải dàn trải để phòng ngự ở hai cánh, khu vực trung lộ sẽ mở ra nhiều khoảng trống hơn cho Bruno Fernandes, Sesko và các đồng đội khai thác.
Carrick và ban huấn luyện chắc chắn sẽ tận dụng khoảng nghỉ 10 ngày giữa các trận đấu để tìm cách giải quyết vấn đề chiều rộng trong lối chơi của Man United.



















-ngay-28-4-202.jpg)


