
Juventus và Milan, hai đội sẽ đối đầu tại Allianz Stadium, là những “ông vua” của kỳ chuyển nhượng Serie A mùa hè này, khi cùng chi gần 300 triệu euro. Họ cũng nằm trong nhóm những đội vung tiền mạnh nhất Italia trong 3 năm qua. Thế nhưng, nghịch lý là sau hàng loạt cuộc cách mạng bất thành và khoảng 100 lượt cầu thủ đến - đi, cả hai dường như ngày càng sa sút.
Tổng số tiền thâm hụt của hai CLB đã vượt 400 triệu euro, trong đó Milan âm 153,75 triệu euro còn Juventus âm tới 278,3 triệu euro.
- Nhận định bóng đá Juventus vs Milan, 01h45 ngày 7/9: Đại chiến khan bàn thắng
- Nhận định Phạt góc trận Juventus vs Milan, 01h45 ngày 7/9
Hai triết lý chuyển nhượng đối lập
Những lựa chọn của John Elkann và Gerry Cardinale dựa trên hai triết lý hoàn toàn khác nhau. Elkann chưa bao giờ ngần ngại những khoản đầu tư lớn, trong khi Cardinale trước mùa hè vừa qua luôn cố gắng hạn chế thua lỗ và xây dựng mô hình gần với tự chủ tài chính thông qua việc bán những cầu thủ có giá trị.

Goncalo Ramos, với mức phí 74 triệu euro, là bản hợp đồng đắt giá nhất của Juventus và Milan kể từ năm 2024. Ba vị trí tiếp theo đều thuộc về Juventus: Koopmeiners có giá 51,3 triệu euro và Douglas Luiz 50 triệu euro.
Điểm khác biệt là Milan đã biết cách bán cầu thủ để thu tiền. Reijnders được bán cho Manchester City với giá 55 triệu euro, Leao sang Galatasaray với giá 43 triệu euro. Đội bóng này cũng giải quyết được nhiều cầu thủ dư thừa, đặc biệt dưới thời giám đốc thể thao Tare.
Trong khi đó, Juventus phải hy sinh tương lai khi những nguồn thu đáng kể những năm qua chủ yếu đến từ việc bán các cầu thủ trẻ trưởng thành từ Next Gen như Soule, Huijsen và Savona. Đáng lo hơn, nhiều cầu thủ không nằm trong kế hoạch hiện vẫn chỉ được đem cho mượn thay vì bán đứt, đồng nghĩa họ có thể trở thành vấn đề của Juventus trong tương lai.
Những cuộc cách mạng ở thượng tầng
Một nguyên nhân quan trọng khác khiến cả Juventus lẫn Milan gặp khó khăn là cách tổ chức bộ máy chuyển nhượng liên tục thay đổi.
Juventus đã 3 lần liên tiếp xáo trộn khu vực kỹ thuật, từ Giuntoli sang Carnevali, xen giữa là Comolli. Mỗi người lại mang đến một chiến lược khác nhau.
Giuntoli thực hiện cuộc cách mạng trị giá 249,5 triệu euro. Comolli tiếp nối bằng kế hoạch củng cố đội hình với 112,5 triệu euro, nhưng nhiều bản hợp đồng không thành công. Sau đó, Carnevali và Massara lại tiếp tục thay đổi sâu rộng đội hình với 9 tân binh trong mùa hè vừa qua.
Milan cũng không ổn định hơn. Sau 2 kỳ chuyển nhượng đưa về nhiều cầu thủ nhưng mức phí cho từng thương vụ không quá cao, tối đa chỉ 37 triệu euro, Cardinale quyết định thay đổi hoàn toàn phương pháp. Milan chỉ đưa về 3 tân binh thực sự, nhưng tổng mức đầu tư lên tới gần 150 triệu euro.
Đâu mới là con đường đúng? Câu trả lời sẽ được quyết định bởi thành tích từ nay đến tháng 6/2022. Nhưng có một điều chắc chắn: Juventus và Milan cần trở lại vị thế những ông vua trên sân cỏ, thay vì chỉ thống trị thị trường chuyển nhượng.


























