
Hiệu ứng domino từ những bản hợp đồng kỷ lục
Theo chuyên gia tài chính bóng đá Kieran Maguire, mỗi thương vụ bom tấn đều tạo ra một chuẩn mực mới cho thị trường.
Ví dụ, sau khi Man City chấp nhận chi 116 triệu bảng để sở hữu Elliot Anderson, Aston Villa lập tức coi đó là cơ sở để định giá Morgan Rogers cao hơn. Chelsea cuối cùng đồng ý trả 117 triệu bảng để đưa tuyển thủ Anh về Stamford Bridge. Trong khi đó, Arsenal cũng muốn có Rogers nhưng từ chối đáp ứng mức giá Villa yêu cầu và buộc phải rút lui.
Maguire nhận định: "Một thương vụ kỷ lục sẽ thiết lập mặt bằng giá mới. Các CLB đều muốn cầu thủ của mình được định giá ngang hoặc cao hơn, nhất là khi đó là ngôi sao quan trọng".
Điều đó khiến giá chuyển nhượng liên tục bị đẩy lên sau mỗi bản hợp đồng lớn.
Cầu thủ Anh luôn có giá cao hơn

Một trong những nguyên nhân quan trọng khiến các ngôi sao người Anh luôn đắt đỏ nằm ở quy định về cầu thủ "homegrown".
Các CLB Premier League phải đăng ký tối thiểu 8 cầu thủ trưởng thành từ hệ thống đào tạo trong nước trong danh sách 25 cầu thủ. Nếu tham dự các cúp châu Âu, họ còn phải đáp ứng thêm tiêu chí của UEFA. Nguồn cung không nhiều nhưng nhu cầu rất lớn khiến giá các cầu thủ nội luôn bị đẩy lên.
Bên cạnh đó, mua cầu thủ đang chơi tại Premier League cũng đồng nghĩa giảm đáng kể rủi ro. Khác với những bản hợp đồng từ nước ngoài, các cầu thủ này đã chứng minh được khả năng thích nghi với cường độ thi đấu, tốc độ và thể chất đặc trưng của Premier League.
Maguire gọi họ là những cầu thủ "sẵn sàng sử dụng ngay" (oven-ready), điều khiến các CLB chấp nhận bỏ thêm hàng chục triệu bảng.
Premier League quá giàu

Yếu tố lớn nhất vẫn nằm ở sức mạnh tài chính. Nguồn thu khổng lồ từ bản quyền truyền hình giúp các CLB Premier League gần như không chịu áp lực phải bán cầu thủ. Khi không bị ép phải thanh lý tài sản, họ có thể hét giá rất cao nếu nhận được đề nghị.
Đó là lý do Nottingham Forest chỉ chấp nhận bán Elliot Anderson khi Man City đưa ra mức phí lên tới 116 triệu bảng, hay Aston Villa chỉ đồng ý để Morgan Rogers ra đi khi Chelsea phá kỷ lục chuyển nhượng của CLB.
Với các đội bóng Anh, bán cầu thủ cho đối thủ trong nước thường mang lại lợi nhuận lớn hơn nhiều so với việc chuyển nhượng ra nước ngoài.
Vì sao nhiều CLB sẵn sàng bán ngôi sao?
Một điểm đáng chú ý của kỳ chuyển nhượng năm nay là nhiều đội bóng không ngần ngại chia tay những trụ cột. Aston Villa bán Morgan Rogers dù anh là nhân tố quan trọng dưới thời Unai Emery.
Nottingham Forest chấp nhận để Elliot Anderson gia nhập Man City. Newcastle cũng đồng ý bán Anthony Gordon cho Barca.
Đằng sau những quyết định này là bài toán tài chính. Khoản tiền thu về từ một thương vụ lớn có thể giúp CLB bổ sung nhiều vị trí khác nhau thay vì phụ thuộc vào một cá nhân. Ngoài ra, các quy định tài chính mới cũng buộc nhiều đội phải tính toán kỹ hơn trong việc cân đối doanh thu và chi phí.
Luật tài chính mới thay đổi thị trường

Premier League đang dần chuyển từ bộ quy tắc PSR (Lợi nhuận và Bền vững) sang mô hình mới gồm SCR (Tỷ lệ chi phí đội hình) và SSR (Bền vững hệ thống).
Thay vì chỉ nhìn vào khoản lỗ trong 3 năm, các CLB giờ phải tính toán mối quan hệ giữa doanh thu với tiền lương, phí chuyển nhượng và hoa hồng môi giới.
Một thương vụ 115 triệu bảng thực tế không được hạch toán ngay lập tức. Nếu cầu thủ ký hợp đồng 5 năm, chi phí chuyển nhượng chỉ được ghi nhận khoảng 23 triệu bảng mỗi mùa, chưa bao gồm lương.
Điều này khiến nhiều CLB sẵn sàng chi số tiền rất lớn nếu tin rằng bản hợp đồng đó sẽ giúp họ giành vé dự Champions League.
Theo Maguire, một suất tham dự Champions League có thể mang lại từ 180 đến 200 triệu euro doanh thu thông qua tiền thưởng, bản quyền truyền hình, bán vé và các hợp đồng thương mại.
Thị trường vẫn chưa đạt đỉnh
Dữ liệu cho thấy tổng chi tiêu của các CLB Premier League trong kỳ chuyển nhượng hè đã tăng từ 1,16 tỷ bảng năm 2016 lên mức kỷ lục 3,19 tỷ bảng năm 2025, tương đương mức tăng gần 175%.
Tuy nhiên, nếu tính theo sức mua của từng thời kỳ, những thương vụ như Alan Shearer sang Newcastle năm 1996 hay Rio Ferdinand gia nhập MU năm 2002 vẫn được xem là những khoản đầu tư "khủng" hơn so với các bản hợp đồng hiện nay.
Dẫu vậy, điều đó không làm giảm giá trị của các thương vụ bom tấn trong mùa hè 2026. Thực tế cho thấy những hợp đồng trị giá hơn 100 triệu bảng giờ đã trở thành điều quen thuộc thay vì gây sốc như vài năm trước.
Sau khi Jack Grealish mở ra kỷ nguyên cầu thủ 100 triệu bảng vào năm 2021, Premier League chỉ mất 5 năm để biến những con số chín chữ số thành tiêu chuẩn mới. Với tốc độ tăng trưởng hiện tại của bóng đá Anh, cột mốc 200 triệu bảng cho một cầu thủ không còn là điều quá xa vời.

























