
Khi Matheus Cunha ghi bàn thắng thứ 3 cho MU, Michael Carrick đứng bất động bên đường biên sân Emirates. Hai tay đặt sau chiếc áo khoác đen lịch lãm, phong thái “đúng chất” của một HLV Man United. Bên trong, hẳn bụng dạ ông đang cuộn lên vì căng thẳng.
Carrick giơ cánh tay trái ra hiệu thúc giục các học trò dâng cao, nhưng cánh tay phải thì không hề nhúc nhích. Ông trông như người bình thản nhất trong một sân vận động đã hoàn toàn mất kiểm soát cảm xúc.
Vài phút trước đó, Casemiro túm lấy áo sau của Matheus Cunha và ghì anh xuống sân trong sự phấn khích tột độ. Điều đó thậm chí không phải để ăn mừng bàn thắng tuyệt đẹp của tiền đạo này, mà là để đánh dấu việc anh giành được một quả đá phạt từ tình huống phạt góc của Arsenal.
Cảm xúc lan tràn khắp nơi: từ một Man United đang tìm lại “chất” của mình cho đến một Arsenal vẫn chưa thể kiểm soát được cuộc đua vô địch.
Ở mọi nơi, ngoại trừ khu kỹ thuật của đội khách. Các trợ lý của Man United tràn ra đường biên để phản ứng với một quả đá phạt muộn khi họ chống đỡ thêm một quả tạt nữa của Arsenal. Carrick, người luôn điềm tĩnh, gần như không hề dao động.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Carrick siết chặt nắm tay trái và hai lần khẽ đấm vào không khí bên cạnh. Một cái ôm nhẹ với ban huấn luyện, một cái bắt tay với Mikel Arteta. Với Carrick, 44 tuổi, đây đơn giản là những gì Man United vẫn làm.

Xét như một “buổi thử việc”, mọi thứ không thể khởi đầu tốt hơn thế. Carrick đã dẫn dắt Man United đánh bại hai đội dẫn đầu Premier League, trong khi chỉ một tháng trước họ còn trông như tập thể mất hết tự tin và niềm vui chơi bóng.
Chiến thắng trước Arsenal mang dáng dấp của những màn ca khúc khải hoàn trên sân khách đầy kịch tính mà những Man United vĩ đại nhất thường tạo ra.
Những năm gần đây, họ có vài khoảnh khắc đáng nhớ tại Emirates ở FA Cup, nhưng chưa từng thắng một trận đấu tại Premier League nào tại đây kể từ tháng 12/2017. Đó là ngày David de Gea có 14 pha cứu thua và Jesse Lingard lập cú đúp trong chiến thắng 3-1 dưới thời Jose Mourinho.
Ole Gunnar Solskjaer, Ralf Rangnick, Erik ten Hag và Ruben Amorim đều đã thử và thất bại trong việc giành chiến thắng tại đây ở Premier League. Riêng Carrick thì từng nếm trải cảm giác thành công, khi ông nằm trong ban huấn luyện của Solskjaer ở chiến thắng vòng 4 FA Cup vào một đêm thứ Sáu hồi tháng 1, bảy năm trước.
Rất nhiều thứ đã thay đổi kể từ đó. Arsenal dần xây dựng để hướng tới khả năng chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài 22 năm trong vòng năm tháng tới. Man United thì liên tục trải qua các đời HLV thất bại và giờ lại bước vào một nhiệm kỳ ngắn hạn khác với Carrick, ít nhất là ở thời điểm hiện tại.
Cảm giác "déjà vu" lúc này thật khó tránh khỏi. Carrick mang đến sự khởi sắc về tinh thần lẫn lối chơi, giống hệt những gì Solskjaer từng làm vào tháng 12/2018. Với những chiến thắng này, ông xứng đáng được cân nhắc cho vị trí lâu dài. Nếu tiếp tục như vậy, sẽ rất khó để phớt lờ ông.
Đây cũng là một chiến thắng theo cách khác. Cuối tuần trước, họ khởi đầu tốt ở trận derby và xây dựng được sự tự tin khi chứng kiến kế hoạch thi đấu phát huy hiệu quả trên sân.

Tại Emirates, Man United lại nhập cuộc trong thế bị động. Họ phải đối mặt với hàng loạt tình huống cố định sớm, và Senne Lammens đã phải đẩy cú đánh đầu cận thành của Martin Zubimendi qua xà. Các tình huống cố định trông như con đường sáng nhất để Arsenal ghi bàn. Và khi Man United bị dẫn trước, cảm giác như họ vừa vượt qua cơn bão.
Patrick Dorgu không xử lý tốt quả tạt của Piero Hincapie, Bukayo Saka chuyền bóng cho Martin Odegaard và cú sút hụt của anh lại bị Lisandro Martinez vô tình đưa bóng vào lưới nhà. Thời điểm đó, người ta lo cho Man United, nhưng phản ứng của họ trước và sau giờ nghỉ là vô cùng xuất sắc.
Bruno Fernandes suýt tận dụng sai lầm phòng ngự của William Saliba, trước khi Bryan Mbeumo trừng phạt Zubimendi. Đường chuyền về của cầu thủ người Tây Ban Nha vô tình đặt “số 9 ảo” của Man United vào thế đối mặt, và anh đã vượt qua David Raya rồi dứt điểm gọn gàng.
Arsenal tự bắn vào chân mình, nhưng họ hoàn toàn bất lực trước bàn thắng giúp Man United vươn lên dẫn trước. Dorgu khéo léo xử lý quả bóng nảy để đưa vào vị trí thuận lợi hơn, rồi tung cú sút như búa bổ từ cự ly 20 mét, bóng dội mặt dưới xà ngang và bay vào nóc lưới. Một bàn thắng đẹp xứng đáng với tính thẩm mỹ của nó.
Sự hồi sinh của Dorgu trong 5 tuần qua là một trong những câu chuyện của mùa giải tại Man United. Anh gặp khó trong hiệp một, không chỉ ở bàn thua mà còn khi đối đầu với Saka, người gây ra nhiều sóng gió hơn hẳn so với lúc chạm trán Luke Shaw xuất sắc. Nhưng tương lai của Dorgu có lẽ nên được đặt cao hơn trên hàng công, nếu nhìn vào những đóng góp gần đây của anh ở một phần ba cuối sân.
Arsenal dồn ép để tìm bàn gỡ và tưởng như đã cứu được một điểm khi Mikel Merino đệm bóng từ quả phạt góc qua vạch vôi. Nhưng Man United lại một lần nữa phản ứng gần như ngay lập tức. Kobbie Mainoo chọc khe thông minh cho Matheus Cunha, người đã vẽ nên một cú cứa lòng tuyệt đẹp từ xa vào góc lưới.
Khi phần lớn khán giả Emirates bắt đầu ra về, các cầu thủ Man United tụ tập trước khu khán đài đội khách đang cuồng nhiệt. Casemiro trao áo cho một CĐV, và Carrick nhiều lần được hô vang tên.
Đến lúc Cunha và Harry Maguire kết thúc các cuộc phỏng vấn truyền hình, khán đài ấy vẫn chật kín. Và còn đủ thời gian cho một tràng ăn mừng cuối cùng bằng những cú đấm tay đầy phấn khích sau một chiến thắng nghẹt thở.




















