
Tháng 4/2000, PSV Eindhoven nóng lòng muốn chứng minh đầu gối "đáng ngờ" của Van Nistelrooy hoàn toàn ổn định. Họ thậm chí quay video các buổi tập gửi đến ban chuyển nhượng của Sir Alex Ferguson. Khi ấy, MU chuẩn bị hoàn tất bản hợp đồng kỷ lục trị giá 19 triệu bảng cho tiền đạo 23 tuổi.
Thế nhưng, ngay trước ống kính ghi hình, Van Nistelrooy tiếp đất lỗi sau một pha bật nhảy đánh đầu và đau đớn kêu lên. Sự cố nhỏ ấy khiến mọi thứ sụp đổ. MU yêu cầu thêm các bài kiểm tra y tế. PSV tức giận, còn Van Nistelrooy thì không đủ thể trạng để đáp ứng vì dính chấn thương dây chằng trong. Thương vụ bị hoãn lại, và tiền đạo người Hà Lan buộc phải ở lại quê nhà thêm một năm để hồi phục.
Mối quan hệ giữa Ferguson và chủ tịch Harry van Raay của PSV trở nên căng thẳng. Ngay cả khi MU chính thức công bố việc chiêu mộ Van Nistelrooy vào tháng 4/2001, PSV vẫn phàn nàn về việc họ phải tự chi trả chi phí y tế, thậm chí đã từ chối một đề nghị hấp dẫn hơn từ Real Madrid vì "thỏa thuận miệng" với MU. Van Raay chỉ trích Ferguson "chơi khôn nhưng không công bằng".
Ferguson thì chẳng bận tâm. Sau một năm chờ đợi, ông đã có trong tay trung phong mơ ước, người được quy hoạch làm hạt nhân cho quá trình tái thiết hàng công. Khi ấy, MU vẫn phụ thuộc vào bộ tứ từng giành "cú ăn ba" gồm Andy Cole, Dwight Yorke, Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjaer. Tất cả đều đã ngoài hoặc sắp ngoài 30 tuổi.

Không phải ngẫu nhiên mà Cole cùng Sheringham rời Old Trafford ngay hè 2001, còn Yorke ra đi một năm sau. Sir Alex tiếp tục thói quen "làm mới" đội hình, ngay cả khi MU đang thành công.
Van Nistelrooy giữ vai trò trung tâm trong kế hoạch thay đổi chiến thuật. MU dần rời xa sơ đồ 4-4-2 cổ điển của thập niên 1990. Dù từng xuất thân là tiền vệ tấn công, "Ruud" - cái tên được các đồng đội gọi thân mật - lại tỏ ra hoàn hảo trong vai trò trung phong duy nhất.
Với Paul Scholes hoặc Juan Sebastian Veron chơi cao phía sau, MU có một diện mạo mới. Ferguson tin rằng hàng tiền vệ ba người sẽ giúp đội bóng cạnh tranh tốt hơn ở châu Âu và trong các trận cầu lớn. Solskjaer và Diego Forlan (gia nhập vào tháng 1/2002) trở thành phương án dự bị.
Đầu tháng 1/2002, Van Nistelrooy đang trải qua mùa ra mắt rất ấn tượng thì MU hành quân tới Villa Park đá vòng 3 FA Cup gặp Aston Villa. Anh đã lập công trong 7 trận liên tiếp, ghi 12 bàn trong 11 trận gần nhất. Tuy nhiên, vì lo ngại chấn thương háng và sự quá tải, Sir Alex để Van Nistelrooy trên ghế dự bị, sử dụng sơ đồ 4-5-1 với Solskjaer đá cao nhất.
Villa Park tối mùa đông năm ấy trở thành chảo lửa. Đội chủ nhà dẫn 2-0 chỉ trong 2 phút đầu hiệp hai, với bàn của Ian Taylor và một pha phản lưới của Phil Neville. MU trông như đã bị loại, trong bối cảnh họ đối đầu chính "người gác đền" huyền thoại cũ Peter Schmeichel.

Ferguson không còn lựa chọn. Phút 56, ông tung một Van Nistelrooy chưa hoàn toàn bình phục vào sân, thay cho Luke Chadwick. Sau này, Ferguson thừa nhận ông không hề muốn mạo hiểm như vậy. "Ruud vào sân và cả trận đấu thay đổi", Ferguson nói.
MU lập tức trở nên nguy hiểm. Sơ đồ chuyển thành 4-4-2, và Solskjaer rút ngắn tỷ số xuống 1-2 với pha dứt điểm xỏ háng Schmeichel. Trên mặt sân lầy lội, MU gia tăng sức ép. David Beckham đánh đầu chuyền cho Van Nistelrooy, người đỡ ngực, xoay người rồi vô-lê tung lưới trong một pha xử lý hoàn hảo.
"Ồ, lại là MU lội ngược dòng", bình luận viên John Motson cất tiếng quen thuộc. Hai phút sau, điều không ai bất ngờ cũng xảy ra. Van Nistelrooy phá bẫy việt vị, vượt qua Schmeichel và ghi bàn quyết định nâng tỷ số lên 3-2. Người hâm mộ MU phía sau khung thành phấn khích đến mức tràn xuống sân.
Van Nistelrooy tiếp tục ghi bàn ở hai trận kế tiếp, nâng chuỗi ghi bàn liên tiếp lên con số 10, thành tích mà sau này chỉ Jamie Vardy vượt qua tại Premier League. Ferguson gọi đó là giai đoạn hình thành nỗi ám ảnh ghi bàn của tiền đạo Hà Lan.

Trong tự truyện, Fergie mô tả Van Nistelrooy là "một trong những tay săn bàn ích kỷ nhất" từng thấy, một "sát thủ vĩ đại" chỉ quan tâm đến số bàn thắng của bản thân. Van Nistelrooy không màng xây dựng lối chơi hay quãng đường di chuyển. Với anh, câu hỏi duy nhất là: "Ruud ghi được bao nhiêu bàn?".
Sự ích kỷ ấy vừa là điểm mạnh, vừa là mầm mống xung đột. Các đồng đội như Scholes, Giggs hay Rio Ferdinand đều kể rằng Van Nistelrooy sẽ cáu kỉnh nếu không ghi bàn, kể cả khi đội đã thắng.
Cuộc cạnh tranh với Thierry Henry cho danh hiệu Vua phá lưới Premier League trở thành một trong những màn so tài đáng nhớ nhất giải đấu. Van Nistelrooy giành Chiếc giày vàng mùa 2002/03, cũng là mùa anh có danh hiệu Premier League duy nhất với MU.
MU bị loại sớm khỏi FA Cup năm đó, và đến 2006, mối quan hệ giữa Van Nistelrooy và Ferguson tan vỡ công khai, khép lại quãng thời gian của anh tại Old Trafford.
Song với những ai chứng kiến ngày hôm ấy tại Villa Park, hình ảnh Van Nistelrooy bùng nổ, lạnh lùng và tàn nhẫn trước khung thành sẽ luôn là định nghĩa chân thực nhất về "Ruud". Không chỉ là một tay săn bàn, anh còn là một bùa hộ mệnh, một sát thủ có thể xoay chuyển số phận trận đấu chỉ trong vài phút.
























