Argentina: Chưa bao giờ Lautaro Martinez sung mãn đến thế

01 giờ trước
Sau mùa giải thành công cùng Inter, Lautaro Martinez bước vào World Cup 2026 với thể trạng tốt nhất nhiều năm qua và vị thế chưa từng có ở đội tuyển Argentina. 4 năm sau chức vô địch tại Qatar, tiền đạo 28 tuổi có cơ hội sửa lại câu chuyện còn dang dở của riêng mình.

Lautaro Martinez vẫn chưa ghi bàn ở World Cup

Ở Kansas City, giữa cái nóng mùa hè miền Trung nước Mỹ khiến nhịp tập luyện cũng phải điều chỉnh theo thời tiết, Lautaro Martinez trở thành một trong những hình ảnh tích cực nhất của tuyển Argentina. Không phải vì những bàn thắng trên sân tập hay những màn thể hiện phô trương. Điều khiến ban huấn luyện và các đồng đội chú ý nằm ở trạng thái của anh: thể lực tốt, tinh thần thoải mái và tự tin nhưng không căng cứng.

Những người theo sát đội tuyển Argentina nhiều năm qua đều có chung nhận xét rằng họ hiếm thấy Lautaro bước vào một giải đấu lớn với cảm giác sẵn sàng như lần này. Anh vẫn là mẫu tiền đạo hoạt động cường độ cao, vẫn đổ nhiều mồ hôi hơn phần lớn đồng đội, nhưng mọi chuyển động đều cho thấy sự nhẹ nhàng của một cơ thể đã được chuẩn bị đúng thời điểm.

Vì thế không bất ngờ khi Lautaro đang là lựa chọn sáng giá để đá chính trong trận ra quân gặp Algeria. Nhiều khả năng anh sẽ xuất phát trên hàng công cùng Lionel Messi, sự kết hợp đã đi qua nhiều năm cùng đội tuyển nhưng chưa phải lúc nào cũng được phát huy trọn vẹn.

Điều thú vị là, cũng giống 4 năm trước, câu chuyện của Lautaro lại gắn với một khớp cổ chân.

World Cup tại Qatar đáng ra phải là giải đấu của anh. Lautaro tới giải khi không đạt trạng thái lý tưởng. Anh vẫn đá chính trận mở màn gặp Saudi Arabia và tưởng như đã có một khởi đầu hoàn hảo với 2 lần đưa bóng vào lưới đối phương. Một trong số đó là pha lốp bóng rất đẹp. Nhưng cả hai đều không được công nhận vì lỗi việt vị, trong đó có một tình huống gây tranh luận khá nhiều về cách VAR xác định thời điểm di chuyển. Argentina thua trận đầu tiên theo cách không ai nghĩ tới.

Scaloni tiếp tục đặt niềm tin ở Lautaro trước Mexico nhưng rồi cán cân thay đổi. Julian Alvarez bước vào đội hình với phong độ rất cao và dần chiếm lấy vị trí.

Lautaro không biến mất khỏi hành trình vô địch ấy. Anh vẫn hiện diện, vẫn đóng góp, vẫn bước lên thực hiện quả luân lưu quan trọng ở bán kết gặp Hà Lan. Nếu trận chung kết cần thêm lượt sút nữa, anh cũng sẵn sàng nhận trách nhiệm.

Nhưng có sự khác biệt giữa việc thuộc về một đội vô địch và trở thành một trong những nhân vật làm nên chức vô địch ấy. Lautaro trở về từ Qatar cùng chiếc cúp vàng nhưng cũng mang theo cảm giác chưa làm được điều mình mong muốn.
Bốn năm sau, tình thế đổi chiều.

Lautaro đang rất sung sức, trái ngược với người cạnh tranh vị trí Alvarez

Lần này vấn đề thể lực không nằm ở anh mà ở Julian Alvarez. Tiền đạo trẻ chỉ mới trở lại chạy trên sân tập sau quãng thời gian bị ảnh hưởng bởi chấn thương mắt cá chân. Điều đó khiến cuộc cạnh tranh trên hàng công mở ra theo hướng khác.

Dù vậy, Lautaro không giành lợi thế chỉ vì đồng đội gặp vấn đề. Những con số của anh đủ sức thuyết phục. Đội trưởng Inter đã vươn lên top những chân sút ghi nhiều bàn nhất lịch sử đội tuyển Argentina và vượt qua cả Diego Maradona. Trong 10 lần ra sân gần nhất cho đội tuyển, anh ghi 8 bàn dù không phải trận nào cũng đá chính. Trong cùng khoảng thời gian ấy, Alvarez có hiệu suất thấp hơn đáng kể.

Vì thế câu hỏi lúc này không còn đơn thuần là ai đá chính. Scaloni sẽ phải cân nhắc liệu có thể sử dụng cả Lautaro lẫn Alvarez cùng lúc hay không, đặt phía sau họ là Messi trong vai trò tự do. Đó là phương án hấp dẫn về mặt tấn công nhưng cũng đòi hỏi sự cân bằng lớn hơn ở tuyến giữa. Dẫu vậy, với Lautaro, mọi tính toán chiến thuật lúc này vẫn đứng sau một mục tiêu rõ ràng hơn.

Mùa giải vừa qua cùng Inter đã thay đổi vị thế của anh. Chức vô địch Serie A, Coppa Italia và danh hiệu Vua phá lưới khiến Lautaro bước tới World Cup không còn như một tiền đạo phải chứng minh bản thân, mà như một cầu thủ đã đạt độ chín.

Điều trớ trêu là chấn thương xảy ra ở giai đoạn cuối mùa, rồi cú tái phát ở bắp chân sau trận gặp Roma, cuối cùng lại giúp anh có thêm thời gian hồi phục. Mùa trước Lautaro chơi tới 55 trận. Mùa này anh dừng ở con số 48 và không phải trận nào cũng đá trọn vẹn.

Trong một giải đấu diễn ra giữa điều kiện thời tiết khắc nghiệt, sự khác biệt đôi khi không nằm ở chất lượng chuyên môn mà ở việc ai còn đủ năng lượng ở thời điểm quyết định. Argentina hiểu điều đó. Lautaro cũng hiểu điều đó.

4 năm trước anh rời Qatar với cảm giác đã vô địch nhưng vẫn còn điều để tiếc. Lần này anh tới World Cup trong một hoàn cảnh khác: khỏe hơn, trưởng thành hơn và ở vị trí cao hơn trong hệ thống của Scaloni.

Đích đến vẫn là New York như mọi đội tuyển khác.

Top 10 cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử đội tuyển Argentina

STT Cầu thủ Bàn thắng
1 Lionel Messi 117
2 Gabriel Batistuta 56
3 Sergio Aguero 41
4 Lautaro Martinez 37
5 Hernán Crespo 35
6 Diego Maradona 34
7 Ángel Di María 31
7 Gonzalo Higuaín 31
9 Luis Artime 24
10 Daniel Passarella 22
10 Leopoldo Luque 22
PHƯƠNG LINH • 01 giờ trước

Bài viết hay? Ấn để tương tác

Bình luận