
Arsenal bước vào trận đấu với Bournemouth trong bối cảnh vẫn thiếu một “số 9 tầm cỡ” đúng nghĩa. Viktor Gyokeres không phải mẫu trung phong chỉ sống bằng bàn thắng, còn Bukayo Saka, nguồn sáng tạo quan trọng bậc nhất, được cho nghỉ ngay từ đầu. Nhưng thay vì bế tắc, Pháo thủ lại ghi tới ba bàn thắng, mỗi bàn đến từ một cách tiếp cận khác nhau.
Madueke – làn gió mới bên cánh phải

Việc Arteta tiếp tục để Bukayo Saka ngồi dự bị và trao cơ hội cho Noni Madueke ở hành lang phải là một quyết định mang tính chiến lược. Nếu như Saka thiên về sự ổn định, khả năng phối hợp và ra quyết định chuẩn xác, thì Madueke lại mang đến một thứ “gia vị” khác. Đó là khả năng đột phá trực diện và đầy táo bạo.
Ngay trong 16 phút đầu tiên, Madueke đã hai lần xâm nhập vòng cấm Bournemouth bằng những pha đi bóng quyết đoán. Lần đầu, anh tìm cách phối hợp với Jurrien Timber; lần thứ hai, anh tự mình dứt điểm nhưng bóng đi chệch khung thành.
Đến lần thứ ba, sự khác biệt được tạo ra. Madueke vượt qua hai pha truy cản, giữ bóng thông minh và khởi xướng tình huống dẫn đến bàn mở tỷ số của Gabriel.
Bàn thắng ấy không chỉ phản ánh khả năng chọn vị trí của Gabriel, mà còn cho thấy Arsenal có thể tấn công hiệu quả ngay cả khi không dùng “công thức Saka” quen thuộc. Madueke mang đến nhịp độ cao hơn, trực diện hơn, và khiến hàng thủ đối phương buộc phải lùi sâu, mở ra khoảng trống cho tuyến hai.
Gyokeres không ghi bàn, nhưng vẫn rất quan trọng

Trong bàn thắng thứ hai, Viktor Gyokeres không phải người lập công, nhưng vai trò của anh là không thể thay thế. Tiền đạo người Thụy Điển cho thấy giá trị của một trung phong hiện đại. Đó là khả năng hút hậu vệ, làm tường và tạo không gian cho đồng đội.
Pha di chuyển của Gyokeres kéo theo ít nhất hai trung vệ Bournemouth, mở ra khoảng trống lý tưởng để Declan Rice băng lên dứt điểm.
Đó là thứ Arsenal đang cần ở một người thi đấu ở vị trí số 9: không chỉ là người ghi bàn, mà là mắt xích giúp cả hệ thống vận hành trơn tru.
Việc Arsenal ghi bàn mà không cần Gyokeres “nổ súng” cho thấy họ đã vượt qua tư duy phụ thuộc vào một chân sút chủ lực, điều từng khiến Pháo thủ gặp khó ở nhiều mùa giải trước.
Odegaard – Saka: miếng đánh vẫn sắc bén

Bàn thắng thứ ba là minh chứng cho một Arsenal quen thuộc, nơi sự ăn ý giữa Martin Odegaard và Bukayo Saka tiếp tục phát huy hiệu quả.
Pha chọc khe của Odegaard cho thấy nhãn quan chiến thuật thượng hạng. Thay vì vội vàng dứt điểm hay chuyền ngang, anh bình tĩnh làm chậm nhịp và đặt Rice vào tư thế thuận lợi nhất.
Arteta từng nhận xét Odegaard đang “chơi bóng ở phong độ cao nhất”, và điều đó thể hiện rõ qua từng pha chạm bóng của tiền vệ người Na Uy.
Cùng với Saka, người dù không bùng nổ đầu mùa nhưng vẫn dẫn đầu nhiều chỉ số kiến tạo kỳ vọng, Arsenal sở hữu một trục sáng tạo ổn định, đủ để gây sát thương ở những thời điểm then chốt.
Gabriel, Rice và những mũi nhọn từ tuyến sau

Không thể không nhắc tới Gabriel Magalhaes, trung vệ ghi bàn tốt nhất Premier League mùa này. Những pha xâm nhập vòng cấm và dứt điểm của anh đã trở thành “vũ khí bí mật” của Arsenal trong các tình huống cố định.
Còn Declan Rice thì khỏi phải bàn. Không chỉ là máy quét ở tuyến giữa, Rice giờ đây còn thường xuyên xuất hiện trong vòng cấm, ghi những bàn thắng quan trọng và mang lại chiều sâu cho lối chơi.
Nói tóm lại, Arsenal có thể chưa sở hữu một “số 9 tầm cỡ” theo nghĩa truyền thống, nhưng bù lại, họ có sự đa dạng trong tấn công: đột phá biên, phối hợp trung lộ, bóng bổng từ tuyến dưới và những pha xâm nhập bất ngờ từ hàng tiền vệ.
Đó chính là dấu hiệu của một đội bóng đủ bản lĩnh đua vô địch. Họ không cần phụ thuộc vào một cá nhân, mà chiến thắng bằng cả hệ thống.





















