
Bạn sẽ rất khó tìm được một đội hình nào chất lượng hơn thế hệ được Anh mang tới World Cup 2006. Bộ tứ hậu vệ gồm Neville, Ferdinand, Terry và Cole vô cùng đáng sợ, trong khi việc xếp Gerrard và Lampard ở trung tâm hàng tiền vệ, trên lý thuyết, là một viễn cảnh kinh hoàng cho mọi đối thủ. Chơi phía trên họ là một Wayne Rooney dù đang dưỡng thương nhưng ở đỉnh cao phong độ, sát cánh cùng Michael Owen - người dù mất đi tốc độ nhưng vẫn là một tiền đạo thông minh với khả năng dứt điểm sắc bén. Những Campbell, Carrick hay Hargreaves vốn đủ sức đá chính ở bất kỳ đội bóng nào khác cũng phải chấp nhận ngồi dự bị. Sai lầm nằm ở chỗ họ không thể tìm được tiếng nói chung do sự kình địch giữa các câu lạc bộ, cộng với việc Owen chấn thương, Rooney nhận thẻ đỏ và Anh bị loại bởi loạt luân lưu.

HLV Thomas Tuchel dường như đã nhìn vào thất bại của Southgate để rút ra bài học. Đội hình tuyển Anh năm 2026 đầy rẫy ngôi sao nhưng thực dụng hơn. Kane đến giải đấu với tư cách ứng viên hàng đầu cho Quả bóng Vàng sau mùa giải 60 bàn tại Bayern Munich, Rice là cầu thủ xuất sắc nhất Premier League, trong khi Bellingham và Saka sở hữu phẩm chất đẳng cấp thế giới. Quan trọng hơn là sự bổ sung giúp cân bằng đội hình. Elliot Anderson, tiền vệ cực kỳ kỷ luật sẽ đá đánh chặn, trong khi Reece James là lựa chọn hợp lý hơn Alexander-Arnold. Dù có dấu hỏi về kinh nghiệm của hàng thủ, đồng thời Anthony Gordon hay Rashford không phải những cầu thủ chạy cánh xuất sắc nhất giải, cộng với việc thiếu nhân tố đột biến từ ghế dự bị khi Cole Palmer và Foden bị gạch tên, nhưng suốt hai thập kỷ qua, chưa có đội hình nào sở hữu chất lượng ngôi sao hàng đầu như tập thể của Tuchel.

Hành trình lọt vào chung kết Euro 2020 là trải nghiệm tuyệt vời, giúp đội hình vượt kỳ vọng ở World Cup trước đó phát triển và bổ sung thêm chất lượng ở các vị trí then chốt. Đến Qatar tham dự World Cup 18 tháng sau, Tam Sư sở hữu động lực lớn dưới thời Southgate. Declan Rice, Bukayo Saka và Phil Foden nằm trong số những cầu thủ trẻ xuất sắc nhất Premier League. Trent Alexander-Arnold và Kyle Walker ở đỉnh cao phong độ cạnh tranh vị trí hậu vệ phải, trong khi sự xuất hiện của Jude Bellingham mang lại sự sáng tạo cho tuyến giữa. Cùng với Kane liên tục ghi bàn, kinh nghiệm của Pickford, Stones và Maguire giúp đội hình này đủ sức sòng phẳng với các ông lớn. Thậm chí Kalvin Phillips hay Mason Mount lúc đó chưa sa sút, còn Grealish và Rashford tạo đột biến từ ghế dự bị. Việc họ dừng bước ở tứ kết trước Pháp sau cú sút hỏng phạt đền của Kane là nỗi thất vọng lớn.

ĐT Anh có thể đã lọt vào đến vòng bán kết tại World Cup 2018 để cân bằng thành tích tốt nhất của họ kể từ chức vô địch năm 1966, nhưng không có gì nghi ngờ khi đội hình của HLV Gareth Southgate đã thi đấu vượt xa năng lực thực tế. Đúng là có lý do để lạc quan khi Harry Kane và Dele Alli tạo thành cặp song sát đáng sợ tại Tottenham, trong khi Sterling là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất của Man City mùa giải kỷ lục 100 điểm. Tuy nhiên, đội hình này lại lộ rõ rất nhiều điểm yếu lớn. Kyle Walker bị kéo vào đá trung vệ lệch trong sơ đồ ba trung vệ cùng với một Harry Maguire khi đó chưa tới MU, còn Ashley Young là lựa chọn ưu tiên ở hành lang cánh trái. Jesse Lingard đá chính ở hàng tiền vệ, trong khi việc Ruben Loftus-Cheek thường xuyên dự bị đã phơi bày sự thiếu hụt chiều sâu chất lượng.

Dù sở hữu nhiều ngôi sao lớn như David Beckham, Michael Owen, Ferdinand, Sol Campbell và Paul Scholes, HLV Eriksson vẫn bị hạn chế đáng kể do sự vắng mặt của hai trụ cột Gary Neville và Gerrard vì chấn thương. Danny Mills phải trám vào vị trí hậu vệ phải, trong khi người thay thế Gerrard là Danny Murphy cũng dính chấn thương trước giải, nhờ đó Trevor Sinclair của West Ham được lên tuyển. Sinclair cuối cùng đã đá chính ba trận bên cánh trái hàng tiền vệ, đỉnh điểm cho "bài toán cánh trái" tiến thoái lưỡng nan của ĐT Anh. Các thử nghiệm với Darius Vassell và Owen Hargreaves đều thất bại. Bất chấp chấn thương xương bàn chân của Beckham khiến ông bị hạn chế phần nào, tuyển Anh vẫn chơi tương đối tốt khi đánh bại Argentina và hủy diệt Đan Mạch. Họ có thể đã tiến xa nếu cú đá phạt của Ronaldinho không hạ gục David Seaman.

Đội hình này chứa đựng những “tàn dư” của "Thế hệ vàng" nhưng lại phơi bày những năm tháng sa sút tiếp theo. Fabio Capello chịu tổn thất lớn ngay trước giải đấu khi đội trưởng Rio Ferdinand chấn thương ở buổi tập đầu tiên tại Nam Phi, buộc Jamie Carragher hoặc Matt Upson phải đá cặp trung vệ với John Terry. Đội hình này liên tục bị cơn bão chấn thương tàn phá, khi cả Rooney và Gareth Barry - người được chọn đá giữa Gerrard và Lampard nhằm giúp bộ đôi này chơi hiệu quả cùng nhau - đều chấn thương trước giải và chỉ còn là cái bóng của chính mình trên sân. Dù sở hữu vài tài năng đẳng cấp thế giới như Rooney, Gerrard, Lampard, Terry và Ashley Cole, tuyển Anh vẫn thiếu chất lượng ở các vị trí khác khi các ngôi sao không tỏa sáng. Kết cục, họ bị loại ở vòng 16 đội.

ĐT Anh không có điểm sáng nào ở World Cup 2014. Rơi vào bảng đấu gồm Italia, Uruguay và Costa Rica vốn đã khó khăn, nhưng tuyển Anh còn tự làm mọi chuyện tồi tệ hơn. Thất bại mở màn trước người Ý nhanh chóng nối tiếp bằng trận thua Uruguay. Sau khi Costa Rica gây sốc trước Ý, tuyển Anh chính thức bị loại trước cả khi đá lượt cuối. Đội hình này là sự pha trộn giữa già và trẻ, nhưng thiếu các cầu thủ tài năng đang ở độ chín sự nghiệp. Steven Gerrard là đội trưởng giàu kinh nghiệm nhưng vừa trải qua cái kết cay đắng tại Liverpool, trong khi Wayne Rooney và Frank Lampard cũng đã qua thời kỳ đỉnh cao. Dù Daniel Sturridge và Raheem Sterling mang lại chút nhiệt huyết tuổi trẻ, nhưng hàng thủ được chỉ huy bởi Gary Cahill và Phil Jagielka, khi nhìn lại, rõ ràng chưa bao giờ đủ tốt để cạnh tranh ở cấp độ đỉnh cao.
























