
Hai trận đấu. Hai chiến thắng. Man City bị MU đánh bại trong trận derby thành Manchester. Arsenal tiếp đó bị MU đánh bại tại Emirates. MU trông có vẻ được tổ chức tốt, quyết liệt và tự tin hơn. Michael Carrick xứng đáng được ghi nhận vì điều đó. Với tư cách là huấn luyện viên tạm quyền, ông đã mang lại sự bình tĩnh cho một đội bóng đã mất phương hướng.
Carrick đã đơn giản hóa kế hoạch thi đấu, lựa chọn một hệ thống phù hợp với đội hình và cho phép các cầu thủ thể hiện bản thân trong một cấu trúc rõ ràng. Bruno Fernandes đã trở lại vị trí sở trường, Casemiro cho thấy phong độ gần giống với tiền vệ trị giá 65 triệu bảng mà MU từng kỳ vọng, và cuối cùng đội bóng đã trở nên gắn kết hơn.
Tuy nhiên, dù mùa giải kết thúc tốt đẹp đến đâu, MU cũng không nên bổ nhiệm Carrick làm huấn luyện viên trưởng chính thức. Đây không phải là lời chỉ trích Carrick, cũng không phải là phủ nhận sự tiến bộ mà MU đã thấy trong hai tuần qua. Đó chỉ đơn giản là gợi nhớ những bài học mà lịch sử gần đây của MU mà họ thường trả với cái giá rất đắt.
Không nên bị nhầm lẫn với giải pháp lâu dài
Carrick chỉ có rất ít thời gian trên sân tập cùng MU mùa này, sau khi ngồi vào ghế nóng tại đây. Carrick không giám sát giai đoạn tiền mùa giải hay tái cấu trúc đội hình. Những gì Carrick đã làm là khôi phục những yếu tố cơ bản: đội hình, sự cân bằng và sự rõ ràng. Những điều đó rất quan trọng, nhưng chúng chỉ là điểm khởi đầu, chứ không phải là đích đến.
Xét trên nhiều khía cạnh, những màn trình diễn vừa qua nói lên nhiều điều về sự xuống cấp trầm trọng của MU dưới thời Ruben Amorim, cũng như về một giải pháp lâu dài. Trong thập kỷ qua, MU đã rơi vào một vòng luẩn quẩn đáng báo động: cầu thủ thiếu gắn kết, kết quả sa sút, thay đổi huấn luyện viên, và sự giải tỏa cảm xúc ngắn hạn dưới thời một HLV tạm quyền. Sự quen thuộc của mô hình đó tự nó đã là một lời cảnh báo. Carrick đã mang lại sự nhẹ nhõm và phấn khích ít nhiều, nhưng sự nhẹ nhõm đó không nên bị nhầm lẫn với giải pháp lâu dài.

Bài học từ Solskjaer vẫn còn lớn
Khi Ole Gunnar Solskjaer tiếp quản vị trí huấn luyện viên tạm quyền vào tháng 12 năm 2018, Man United cũng trải qua sự thay đổi tương tự. Lối chơi của MU trở nên nhanh hơn, đậm chất tấn công và giàu cảm xúc. Kết quả thi đấu được cải thiện ngay lập tức. Tâm trạng của fan với MU thay đổi gần như chỉ sau một đêm. Quỷ đỏ bất bại 12 trận liên tiếp tại giải đấu, và đến tháng 3 năm 2019, Solskjaer đã được bổ nhiệm chính thức.
Những gì xảy ra sau đó không phải là thất bại, mà là sự trì trệ. MU kết thúc lần lượt ở vị trí thứ hai và thứ ba tại Ngoại hạng Anh, nhưng họ chưa bao giờ trở thành ứng cử viên thực sự cho chức vô địch. Solskaer tạo đà mà không đem lại sự thống trị như trước cho MU.
Điều quan trọng là, Manchester United cũng đã bỏ lỡ cơ hội bổ nhiệm một huấn luyện viên tài năng đã được chứng minh năng lực vào thời điểm, mà những nhân vật như Zinedine Zidane đang sẵn sàng. Rõ ràng, MU đã để mình bị cuốn theo làn sóng lạc quan nhất thời thay vì lùi lại để đưa ra một quyết định tỉnh táo và chiến lược hơn. Và sai lầm đó không được phép lặp lại.
Cảm xúc so với chiến lược
Thành công ban đầu của Carrick mang lại cảm giác quen thuộc vì nó khơi gợi những cảm xúc tương tự. Lối chơi bóng đá trông "đúng chất MU" hơn. Các cầu thủ dường như được giải phóng. Người hâm mộ cảm thấy được kết nối lại với đội bóng. Sự kết nối đó rất quan trọng, nhưng nó cũng trở nên nguy hiểm khi làm lu mờ khả năng phán đoán.
Cựu danh thủ, Gary Neville đã khẳng định dứt khoát, cho dù màn trình diễn có mạnh mẽ đến đâu, ông tin rằng “không nên có bất kỳ sự cân nhắc nào” về việc bổ nhiệm Carrick làm huấn luyện viên chính thức. Roy Keane cũng đồng quan điểm, cho rằng Man United cần một huấn luyện viên có khả năng giành chức vô địch giải đấu, chứ không chỉ đơn thuần là cải thiện tinh thần toàn đội.
Những lời nhận xét đó có thể nghe có vẻ gay gắt, nhưng chúng phản ánh tầm quan trọng của quyết định mà Manchester United phải đối mặt. Đây không chỉ là việc ổn định câu lạc bộ trong ngắn hạn. Nó còn là việc định hình kỷ nguyên tiếp theo. Vào cuối mùa giải, sẽ có một số huấn luyện viên hàng đầu sẵn sàng, những người có thành tích đã được chứng minh, với bản sắc chiến thuật và kinh nghiệm xây dựng các đội bóng có khả năng cạnh tranh mạnh mẽ.
Một ví dụ điển hình là Luis Enrique, người đã công khai nói về việc tìm kiếm thử thách mới. Việc bổ nhiệm Carrick sẽ đóng lại những lựa chọn đó của MU. Cần thấy, Manchester United đã dành cả thập kỷ để thử nghiệm những giải pháp ngắn hạn. Giờ đây, họ tốt nhất không hấp nhận thêm một giải pháp tạm thời nào nữa.

Sự trân trọng không kèm theo ảo tưởng
Tất cả những điều phân tích kể trên không hề làm giảm nhẹ đóng góp của Carrick. Ngược lại, công việc của Carrick có thể sẽ còn vô cùng quý giá. Carrick đã nhắc nhở toàn đội về cách chơi bóng với kỷ luật và niềm tin. Ông đã cho thấy bóng đá không cần phải quá phức tạp. Carrick cũng đã mang đến cho người hâm mộ điều gì đó vui vẻ, thoải mái để tận hưởng trở lại.
Nhưng có rất ít bằng chứng cho thấy Carrick, dù có thông minh, điềm tĩnh và đầy triển vọng, là một bước tiến quyết định hướng tới việc xây dựng một đội bóng vô địch. Tác động của Carrick cho đến nay chỉ là khôi phục lại những nguyên tắc cơ bản. Đó là công việc quan trọng, nhưng cũng là kỳ vọng tối thiểu ở cấp độ này. Đó là điều mà một huấn luyện viên tạm quyền có năng lực cần phải làm được.
Vấn đề của Manchester United chưa bao giờ là tìm kiếm một người có thể vực dậy họ trong vài tháng. Vấn đề của họ là làm sao để tiến thêm một bước nữa, trở thành một đội bóng có khả năng chịu đựng áp lực, thống trị các mùa giải và cạnh tranh nghiêm túc cho những danh hiệu lớn. Điều đó đòi hỏi kinh nghiệm, quyền lực và tầm nhìn dài hạn vượt xa việc chỉ khôi phục niềm tin.
Carrick đã ổn định tình hình tại MU , và xứng đáng được ghi nhận vì điều đó. Nhưng trách nhiệm của ban lãnh đạo MU là phải nhìn xa hơn sự bình yên trước mắt và đưa ra quyết định dựa trên vị trí mà Man United muốn đạt được, chứ không phải chỉ dựa trên cảm giác tốt đẹp hiện tại.






















-ngay-27-1-2026.jpg)


